Viết sách như là một cách để tri ân đồng đội
Năm 1971, khi có lệnh Tổng động viên, tôi vừa học xong phổ thông liền lên đường nhập ngũ. Đầu năm 1972, đơn vị tôi được điều sang chiến trường Lào, thuộc phiên chế Sư đoàn quân tình nguyện 968 Việt - Lào. Đầu năm 1974, trung đoàn tách khỏi Sư đoàn 968, chuyển về Sư đoàn 320A khi đó đang “đứng chân” ở Tây Nguyên. Tôi theo sư đoàn này chiến đấu cho đến hết năm 1975.
Thời kỳ ở chiến trường B3 (Tây Nguyên), bom đạn ác liệt nên lương thực, thực phẩm ở hậu phương chở vào, ở trong đưa ra nhiều khi không đến nơi nên chúng tôi thường rơi vào cảnh đói. Có những thời điểm tiêu chuẩn ăn mỗi ngày chỉ được một khúc sắn dài khoảng 20cm... Có những hôm lên chốt, mưa rơi suốt đêm. Ở cao nguyên đất đỏ, mỗi khi mưa xuống đất rất dễ xúc bằng cái xẻng con, nhưng khi nhấc lên lại không thể hất ra, phải dùng tay cào. Đào hầm hào trong đêm không trăng, không sao, cúi xuống là không nhìn thấy gì, tất cả chỉ lần bằng tay. Lắm lúc đào nửa chừng mệt quá, ngồi nghỉ và ước giá có cây rơm để chui vào đấy ngủ thì hạnh phúc biết bao. Nhưng rồi lại nghĩ: Nếu mình chui vào đống rơm ấy thì ai đi bộ đội thay mình?
Sau chiến dịch Tây Nguyên, Sư đoàn 320A thần tốc tiến xuống đồng bằng, hướng về Sài Gòn. Rạng sáng ngày 29-4-1975, đơn vị tôi đánh căn cứ Đồng Dù (Củ Chi). Lúc đó tôi là Trung đội trưởng, chỉ huy một trung đội bộ binh khoảng 15 người. Địch sử dụng DKZ và đại liên M60 bắn ra từ các lô cốt nhắm vào bất cứ mục tiêu nào còn cử động trên mặt đất. Lại thêm một chiếc xe tăng M48 chạy dọc sau bờ tường đất bắn ra khiến bộ đội ta bị chặn lại khi đem bộc phá lên phá hàng rào mở cửa. Rất nhiều chiến sĩ đã hy sinh. Khi xung phong đột kích, chạy dọc đường lên cửa mở, nhìn thấy xác anh em nằm la liệt dọc hai bên mà quặn lòng đau xót...
Bây giờ đã nghỉ hưu, tôi viết sách như là một cách để tri ân đồng đội. Tôi muốn kể cho mọi người bởi vì tôi là người trong cuộc. Nếu người trong cuộc không kể ra thì người ngoài không biết được. Từ quyển đầu tiên đến nay, tôi đã viết được 10 cuốn sách. Năm 2017, Hội Văn học Nghệ thuật Trường Sơn được thành lập và tôi là một thành viên sáng lập. Tháng 3 năm nay, tôi được bầu làm Phó Chủ tịch Chi hội Văn học Nghệ thuật Trường Sơn của Hà Nội.
Mỗi trang viết đối với tôi không chỉ là ký ức, mà còn là một nén hương lòng gửi tới những người đã nằm lại. Có những câu chuyện tưởng chừng đã ngủ yên, nhưng chỉ cần chạm tới là sống dậy nguyên vẹn, với tiếng bom, mùi đất ẩm và cả những gương mặt đồng đội chưa kịp già. Tôi viết chậm, viết kỹ, bởi sợ rằng nếu mình sơ sẩy, một chi tiết nhỏ cũng có thể làm nhạt đi sự thật của chiến tranh.
Niềm vui lớn nhất không phải là số lượng sách đã in, mà là khi có người đọc, đặc biệt là người trẻ, nói rằng họ hiểu hơn về một thời đã qua. Khi ấy, tôi tin rằng những hy sinh không bị lãng quên, và những trang viết của mình đã phần nào làm tròn một lời hứa với đồng đội.



