Bài viết

Viết tiếp câu chuyện hòa bình

Lào Cai22/05/2026Bùi Thị Hương Giang (Chi đoàn các cơ quan đảng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 4 năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Sau bao năm bom đạn, đất nước bước vào những ngày hòa bình đầu tiên.

Nhưng với nhiều người Việt Nam, hòa bình không phải là dấu chấm hết…

Mà là sự bắt đầu của một hành trình mới:

Hành trình viết tiếp cuộc đời sau chiến tranh.

Ở một vùng quê nhỏ bên dòng sông Thao thuộc miền Bắc, có chàng trai tên Lê Văn Minh vừa trở về sau nhiều năm chiến đấu nơi chiến trường miền Nam.

Ngày rời quê nhập ngũ, Minh mới mười chín tuổi.

Ngày trở về, anh đã là người lính từng đi qua:

  • Trường Sơn

  • Quảng Trị

  • Và những năm tháng bom đạn khốc liệt nhất

  • Chiếc ba lô trên vai vẫn cũ bạc màu.

    Chiếc mũ tai bèo đã sờn và rách nhiều chỗ.

    Nhưng điều thay đổi nhiều nhất chính là ánh mắt của người lính trẻ năm nào.

    Trong mắt anh giờ có:

    • Ký ức chiến tranh

  • Nỗi nhớ đồng đội

  • Và niềm khát khao được sống những ngày yên bình

  • Ngày Minh trở về làng, cả xóm kéo ra đầu ngõ đón anh.

    Mẹ anh đứng lặng hồi lâu rồi òa khóc.

    Bà sờ lên vai con trai như không tin con mình còn sống trở về.

    Minh ôm mẹ thật chặt:

    “Con về rồi mẹ ơi…”

    Sau bao năm chiến tranh, câu nói ấy khiến cả hai mẹ con bật khóc.

    Nhưng hòa bình lúc ấy chưa phải là cuộc sống đủ đầy.

    Quê hương sau chiến tranh còn nghèo lắm.

    Nhiều cánh đồng bỏ hoang.

    Nhiều ngôi nhà vẫn còn vết bom.

    Nhiều gia đình mãi mãi không còn người thân trở về.

    Những người lính sau chiến tranh lại bắt đầu một cuộc chiến khác:

    Cuộc chiến chống đói nghèo và mất mát.

    Minh cùng dân làng bắt tay dựng lại quê hương.

    Ban ngày anh:

    • Cày ruộng

  • Đắp bờ

  • Sửa lại căn nhà cũ cho mẹ

  • Ban đêm, anh tham gia lớp học xóa mù chữ cho trẻ em trong làng.

    Có người hỏi:

    “Đánh giặc xong rồi sao còn cực vậy?”

    Minh chỉ cười:

    “Hòa bình đâu chỉ là hết tiếng súng… mà còn phải làm cho cuộc sống tốt hơn.”

    Câu nói ấy dần trở thành suy nghĩ của cả thế hệ đi qua chiến tranh.

    Trong làng có nhiều đứa trẻ sinh ra khi đất nước đã hòa bình.

    Chúng lớn lên giữa:

    • Tiếng gà gáy sáng

  • Những cánh đồng xanh

  • Và con đường làng không còn hố bom

  • Nhiều đêm mất ngủ, Minh thường ngồi trước hiên nhà nhìn lũ trẻ nô đùa dưới ánh trăng.

    Anh nhớ tới những người đồng đội đã nằm lại chiến trường.

    Có người từng mơ:

    • Được làm thầy giáo

  • Được cưới vợ

  • Được sống những ngày yên bình

  • Nhưng họ mãi mãi không trở về.

    Mỗi lần nghĩ tới điều ấy, Minh càng thấy mình phải sống tốt hơn thay cho cả phần của những người đã hy sinh.

    Một buổi chiều cuối năm, trường làng tổ chức buổi giao lưu với cựu chiến binh.

    Lũ trẻ ngồi kín sân trường nghe Minh kể chuyện chiến tranh.

    Anh kể:

    • Về những đêm hành quân Trường Sơn

  • Những bữa cơm giữa bom đạn

  • Và ngày hòa bình lập lại

  • Một cậu học sinh nhỏ giơ tay hỏi:

    “Chú ơi, chú có ghét chiến tranh không?”

    Minh im lặng vài giây rồi gật đầu:

    “Có. Vì chiến tranh lấy đi quá nhiều điều quý giá.”

    Cả sân trường lặng đi.

    Rồi anh tiếp tục:

    “Nhưng nếu không có những người dám đứng lên bảo vệ đất nước… thì sẽ không có hòa bình hôm nay.”

    Lũ trẻ chăm chú lắng nghe.

    Trong ánh mắt chúng hôm ấy có sự biết ơn và cả niềm tự hào.

    Những năm sau đó, quê hương Minh dần đổi thay.

    Con đường đất ngày nào được đổ bê tông.

    Trường học mới mọc lên.

    Điện sáng về từng ngõ nhỏ.

    Tiếng cười trẻ con vang lên khắp làng quê yên bình.

    Mỗi lần nhìn cuộc sống đổi thay, Minh lại nghĩ:

    Đó chính là điều mà thế hệ mình đã chiến đấu để gìn giữ.

    Nhiều năm sau, khi mái tóc đã bạc trắng, Minh vẫn giữ thói quen mỗi chiều ra ngồi bên dòng sông quê.

    Ông thường kể cho cháu nội nghe:

    • Về chiến tranh

  • Về những người lính

  • Và về giá trị của hòa bình

  • Đứa cháu nhỏ từng hỏi:

    “Ông ơi, hòa bình là gì?”

    Ông Minh nhìn ra cánh đồng xanh trước mặt rồi chậm rãi đáp:

    “Hòa bình là khi trẻ con được lớn lên trong tiếng cười… chứ không phải tiếng bom.”

    Câu trả lời giản dị ấy khiến đứa bé im lặng rất lâu.

    Trong ánh chiều vàng yên ả, ông Minh khẽ mỉm cười.

    Ông hiểu rằng:

    Thế hệ của mình đã hoàn thành nhiệm vụ giữ lấy hòa bình.

    Còn thế hệ hôm nay sẽ tiếp tục:

    • Xây dựng đất nước

  • Giữ gìn ký ức lịch sử

  • Và viết tiếp câu chuyện hòa bình bằng chính cuộc sống tốt đẹp mỗi ngày

  • “Viết tiếp câu chuyện hòa bình” không chỉ là câu chuyện về một người lính trở về sau chiến tranh…

    Mà còn là câu chuyện về:

    • Sự tiếp nối giữa các thế hệ

  • Khát vọng dựng xây quê hương

  • Và trách nhiệm giữ gìn hòa bình của mỗi người Việt Nam hôm nay

  • Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn