Viết tiếp câu chuyện hòa bình
Ở xã Thành Vinh, CCB Nguyễn Hữu Lễ đi qua cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước và để lại một phần máu thịt nơi chiến trường với những vết thương đau nhức khi trái gió trở trời. Thế nhưng, ông vẫn cảm thấy may mắn hơn đồng chí, đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.Tròn 51 năm ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 - 30/4/2026), trong ký ức và trái tim của CCB Nguyễn Hữu Lễ vẫn còn nguyên vẹn niềm vui ngày thống nhất năm xưa. Ông lên đường nhập ngũ tháng 3/1965 thuộc Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 1, Sư 330, sau này ông là chính trị viên Đại đội 1, Tiểu đoàn 1 Long An - đơn vị 3 lần được phong tặng danh hiệu AHLLVTND.
Tỉnh Long An (nay là tỉnh Tây Ninh) là chiến trường vô cùng ác liệt, vùng cửa ngõ Tây Nam Sài Gòn. Thành tích của Tiểu đoàn 1 Long An từ năm 1973-1975 góp phần giải phóng tỉnh Long An, làm nên chiến dịch Hồ Chí Minh - đại thắng mùa xuân vĩ đại của dân tộc. Với ông, được đem sức trẻ chiến đấu, bảo vệ Tổ quốc và được trở về, sống trong những ngày hòa bình, độc lập là niềm hạnh phúc lớn lao.Một trong những trận đánh mà ông nhớ nhất đó là ngày 20/12/1974, Tiểu đoàn 1 nhận nhiệm vụ tiêu diệt bốt Kinh Ngay, xã Bình Đức, quận Thủ Thừa và ông được giao trực tiếp chỉ huy. "Ngày 7/2 âm lịch, đơn vị tiếp cận cách mục tiêu bốt Kinh Ngay 500m. Trước khi đơn vị xuất kích, tôi tổ chức cho anh em làm lễ chào cờ. Chào cờ xong, tôi quấn lá cờ vào cổ và bắt đầu vào trận đánh. Các loại súng của ta đồng loạt nhả đạn, địch chết một số, còn một số co cụm. Đúng lúc này, tôi bị đạn nhọn của địch bắn vào cánh tay phải nên phải ngồi xuống băng bó và được các y sĩ đưa về trạm cứu thương rồi rơi vào hôn mê cho đến 9 giờ sáng hôm sau mới tỉnh dậy. Một người bạn là bác sĩ chia sẻ, vết thương của tôi không đảm bảo, nếu không cắt bỏ tay phải thì sẽ bị nhiễm trùng, nguy hiểm đến tính mạng. Khi bắt đầu đưa vào cưa cho đến khi nghe tiếng cánh tay rơi xuống chậu đánh “xoảng” thì tôi đã ngất đi đến 2-3 giờ sau mới tỉnh lại. Trận đánh bốt Kênh Ngay, ta thu về toàn bộ chiến lợi phẩm, súng đạn, bắt toàn bộ tù binh. Đơn vị hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Tôi nằm lại điều trị đến tháng 5/1975 mới khỏi và rất tiếc không có mặt trong Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân năm 1975 lịch sử. Với tôi cuộc đời đẹp nhất là đã được cống hiến cho Tổ quốc", ông Nguyễn Hữu Lễ xúc động chia sẻ.
Những kỷ vật của ông từ chiến trường trở về là chiếc bình tông sắt, là giấy tờ ngả màu theo thời gian, là những tấm huân, huy chương... Riêng chiếc bình tông sắt là chiến lợi phẩm trong trận đánh ở Thủ Thừa, Long An vào tháng 10/1974. Vào những dịp lễ, tết, ngày truyền thống Quân đội, ông thường dành thời gian trò chuyện cho lớp trẻ quê nhà hiểu được sự hy sinh mất mát của thế hệ đi trước và tiếp tục học tập, rèn luyện để trở thành công dân có ích. Đó cũng chính là những việc làm thể hiện phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ của CCB Nguyễn Hữu Lễ.



