viết tiếp câu chuyện về người lính Công An Vũ Trang
Viết tiếp câu chuyện về người lính Công An bảo vệ an ninh tổ quốc
Tôi sinh năm 1952, lớn lên trong những năm tháng đất nước bị chia cắt, chiến tranh bao trùm lên từng xóm làng, từng phận người. Ngay từ thuở thiếu thời, tôi đã sớm hiểu rằng độc lập, tự do của Tổ quốc phải được đánh đổi bằng mồ hôi, xương máu của biết bao thế hệ. Chính điều đó đã thôi thúc tôi lựa chọn con đường cống hiến.
Năm 1971, khi vừa tròn mười chín tuổi, tôi nhập ngũ, trở thành người chiến sỹ Công an vũ trang, được biên chế và đóng quân tại đơn vị D26 – Công an vũ trang. Khoác trên mình bộ quân phục, tôi mang theo niềm tự hào xen lẫn trách nhiệm lớn lao: vừa chiến đấu, vừa bảo vệ an ninh, giữ gìn trật tự, bảo vệ Tổ quốc trong những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Những ngày đầu trong đơn vị là quãng thời gian không thể nào quên. Huấn luyện khắc nghiệt, nhiệm vụ nặng nề, những chuyến công tác đầy hiểm nguy luôn đòi hỏi chúng tôi phải tỉnh táo, mưu trí và sẵn sàng hy sinh. Là người chiến sỹ Công an vũ trang, tôi không chỉ đối mặt với bom đạn của kẻ thù mà còn phải bảo vệ an toàn các mục tiêu trọng yếu, giữ vững tuyến phòng thủ, đảm bảo an ninh trong mọi tình huống.
Giữa gian lao, tình đồng chí, đồng đội chính là nguồn sức mạnh lớn nhất. Chúng tôi chia nhau từng bữa cơm đạm bạc, cùng thức trắng trong những đêm gác, cùng động viên nhau vượt qua sợ hãi để hoàn thành nhiệm vụ. Tôi luôn tự nhủ rằng: mỗi bước chân mình đi, mỗi ca gác mình đứng đều góp phần giữ gìn sự bình yên cho nhân dân và cho hậu phương lớn của tiền tuyến.
Năm 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng. Nhưng với tôi và đồng đội, nhiệm vụ chưa dừng lại. Tôi tiếp tục phục vụ trong lực lượng Công an vũ trang, góp phần giữ vững an ninh trật tự trong những năm đầu hòa bình còn nhiều khó khăn, thử thách.
Sau sáu năm quân ngũ (1971 – 1977), tôi xuất ngũ, trở về đời thường. Rời xa đơn vị D26, nhưng trong tim tôi, hình ảnh người chiến sỹ Công an vũ trang vẫn luôn vẹn nguyên. Những năm tháng ấy là bông hoa lửa rực cháy trong cuộc đời tôi – ngọn lửa của lòng trung thành, của tinh thần kỷ luật và của niềm tin sắt son vào Đảng, vào Tổ quốc và Nhân dân.
Hôm nay nhìn lại, tôi luôn tự hào vì đã được sống, được cống hiến trong một thời đại anh hùng. Hoa lửa năm xưa vẫn cháy âm ỉ trong tim tôi, nhắc nhở tôi phải sống xứng đáng với những gì mình đã trải qua và với những đồng đội đã từng kề vai sát cánh trong những năm tháng không thể nào quên ấy.



