Khác

Viết tiếp những trang đời sau khói lửa

Trong căn nhà ở phố Hào Nam, không chỉ ông Vãng, mà vợ ông là bà Nguyễn Thị Hồng Minh cũng bồi hồi nhớ lại ký ức trong những năm tháng tuổi trẻ xông pha nơi chiến trường. Lên đường đi TNXP cùng ngày, cùng tháng, cùng năm, cùng được biên chế ở Đội TNXP N43 với ông Vãng, nhưng bà Minh (xã Tây Mỗ, huyện Từ Liêm) lại không hề biết ông.

Gia Lai09/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ


Các cựu TNXP N43 Thủ đô đến thăm bia địa danh lịch sử. Ảnh: NVCC

Bà Nguyễn Thị Hồng Minh xúc động kể: “Năm đó, tôi mới 16 tuổi, mồ côi mẹ từ nhỏ. Khi biết tôi viết đơn đi TNXP, bố tôi không cho đi, nhưng tôi vẫn quyết tâm lên đường. Tôi được biên chế vào Đại đội 814, còn ông Vãng ở Đại đội 812, nên hai người chưa từng gặp nhau, cho đến khi cả hai được chọn vào Đại đội “Xung kích Thăng Long”, lúc đó mới quen mặt”.

“Gặp bà ấy, tôi ấn tượng về người phụ nữ mạnh mẽ, kiên cường. Đại đội “Xung kích Thăng Long” toàn thanh niên nhanh nhẹn, xốc vác, dũng cảm lắm. 18 tuổi, bà ý đã được kết nạp vào Đảng, do hoạt động tích cực, vác đất, vác đá, xông pha dưới mưa bom, bão đạn”, ông Vãng nói. Bà Minh tiếp lời: “Chỗ nào gian khó có mặt tôi. Lúc đó nghĩ đơn giản, làm việc hết mình. Vì thế, được đứng vào hàng ngũ của Đảng là niềm vinh dự, tự hào lớn lao lắm”.

Chung một lòng nồng nàn yêu nước và chiến đấu hết mình cho ngày độc lập phía trước, ông Vãng, bà Minh mới nên duyên. Bà Minh thán phục sự dũng cảm của ông, còn ông Vãng cảm phục sự nhiệt huyết, tinh thần làm việc hăng say của bà.

“Ban đầu thì tôi cũng chỉ có cảm tình, ông này là người đứng đắn, chăm chỉ, sau rồi mới thấy sự dũng cảm khi cảm tử phá bao nhiêu bom mà yêu mến”, bà Minh bộc bạch.

Tình yêu của hai người cứ âm ỉ cháy theo những năm tháng cống hiến hết mình cho cuộc đấu tranh giành độc lập cho đất nước. Năm 1968, bà Minh ra quân, đi học và về Tạp chí học tập (nay là Tạp chí Cộng sản) công tác, rồi chuyển công tác sang ngành tòa án. Còn ông Vãng, năm 1970, ra quân, về Sở Lao động Hà Nội làm việc, xong tiếp tục đi học đại học, rồi chuyển về làm cán bộ tổ chức ngành xăng dầu. Đầu năm 1970, ông bà đăng ký kết hôn ở khu Hai Bà Trưng, cuối năm tổ chức đám cưới.

Ông Phạm Văn Đức và bà Hoàng Thị Kim Vinh đã có 50 năm gắn bó tình nghĩa vợ chồng. Ảnh: Bảo Lâm

Năm 1968, bà Hoàng Thị Kim Vinh trở ra Bắc, đi học trung cấp giao thông. Tháng 10 năm 1970 khi Tổng đội thanh niên xung phong xây dựng kinh tế Thủ đô (trực thuộc Thành đoàn) thành lập, bà được điều về làm công tác thống kê tại Xí nghiệp xây dựng thanh niên Hà Nội. Trong quá trình làm việc tại đây, bà Vinh đã gặp ông Phạm Văn Đức (sinh năm 1946), cũng là thanh niên xung phong chống Mỹ cứu nước.

“Nhiệm vụ của Xí nghiệp xây dựng thanh niên Hà Nội là khắc phục hậu quả chiến tranh: Làm đường, đào hồ, xây dựng cải tạo các công trình công cộng, xây dựng kiến thiết Thủ đô… Tôi phụ trách đội thanh niên đào hồ Giảng Võ, Trung Tự. Thời kỳ đó cũng vất vả lắm, nhưng tất cả chúng tôi đều cố gắng để sớm phục hồi đất nước, kiến thiết Thủ đô”, ông Đức cho biết.

Sau đó, năm 1988, ông Đức chuyển về Thành đoàn làm Phó Chánh văn phòng, rồi năm 1998 chuyển về làm Phó Giám đốc Nhà Học sinh sinh viên thành phố Hà Nội (nay là Cung Thanh niên Hà Nội), rồi về hưu năm 2005.

Dù tuổi cũng đã bước sang tuổi 80, cựu TNXP Phạm Văn Đức vẫn miệt mài với công tác Hội. Ảnh: Bảo Lâm

Đến năm 1975, sau ngày đất nước thống nhất, ông Đức và bà Kim Vinh cùng nhau xây dựng gia đình, nuôi dạy con trai của bà và liệt sĩ Nguyễn Duy Khải khôn lớn trưởng thành, xây dựng cuộc sống gia đình êm ấm, hạnh phúc. Đã từng sống chết nơi Trường Sơn năm xưa nên họ thấu hiểu, cảm thông và chia sẻ với nhau. Đến năm 1978, bà sinh một người con trai với ông Đức. Hiện nay, ông bà đã có 4 cháu nội và 1 chắt.

Giờ đây, hai ông bà an vui với cuộc sống bình dị đời thường, chăm chút cho nhau mỗi ngày, như gìn giữ những ký ức đã qua của một mối tình son sắt 50 năm. Hiện nay, bà Vinh đã cao tuổi, không tham gia công tác địa phương, còn ông Đức vẫn là Chủ tịch Hội Cựu thanh niên xung phong phường Đồng Xuân, quận Hoàn Kiếm suốt 10 năm nay.

Với ông Vãng và bà Minh, khi chiến trường không còn vang tiếng súng, họ trở lại với cuộc sống đời thường. Với tinh thần không ngừng phấn đấu vươn lên dù trong thời chiến hay thời bình, ông Vãng luôn hoàn thành các nhiệm vụ được giao và được bổ nhiệm làm Giám đốc Công ty Xăng dầu khu vực 1 – Hà Nam Ninh năm 2004. Ông làm việc tại đây cho đến khi nghỉ hưu năm 2006. Năm 2007, ông Vãng chính thức về Trung ương Hội Cựu TNXP công tác. Từ đó, ông Vãng dành nhiều thời gian tham gia giải quyết chế độ, chính sách cho những người đồng đội bị thất lạc hoặc mất mát giấy tờ trong chiến tranh. Với ông, đó là sự động viên tinh thần rất lớn đối với những người đã hy sinh cả tuổi thanh xuân cho đất nước.

Các cựu TNXP Nguyễn Cao Vãng và Nguyễn Thị Hồng Minh đã có mối tình đi qua bom đạn chiến tranh. Ảnh: Bảo Lâm

55 năm sau ngày cưới, ông Vãng và bà Minh vẫn rất tình cảm. Niềm hạnh phúc lớn lao của ông bà là có 2 người con đều đã phương trưởng, hiếu thảo và cũng đã có 4 cháu, 1 chắt ngoại.

Chiến tranh đã qua đi, khói lửa bom đạn đã lùi vào quá khứ, những con đường họ mở giờ đây đã đổi thay nhiều theo năm tháng. Nhưng với những cặp vợ chồng cựu TNXP, quãng thời gian tham gia chống Mỹ cứu nước, sống và làm việc ở Trường Sơn giữa bao hiểm nguy, gian khổ và thiếu thốn, luôn là hồi ức tươi đẹp và có ý nghĩa nhất của cuộc đời.

Ở đó, họ đã cống hiến cả tuổi thanh xuân của mình cho Tổ quốc. Và cho đến giờ, khi mái đầu đã ngả màu bạc trắng, họ vẫn sát cánh bên nhau, sống có ích và phụng sự cho cộng đồng, là tấm gương sáng cho con cháu noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Viết tiếp những trang đời sau khói lửa | Câu chuyện thời hoa lửa