Viết về anh hùng dân tộc Võ Nguyên Giáp
Viết về anh hùng dân tộc Võ Nguyên Giáp
Trong dòng chảy của lịch sử Việt Nam, có những con người mà tên tuổi của họ đã vượt ra khỏi biên giới quốc gia để trở thành huyền thoại của thế giới. Khi nhắc đến những chiến thắng lẫy lừng của dân tộc trong thế kỷ XX, người ta không thể không nhắc đến Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Với mình, ông không chỉ là một vị tướng tài ba cầm quân trên sa trường, mà còn là một người thầy, một người "anh cả" hiền hậu của quân đội nhân dân Việt Nam. Viết về ông, mình cảm thấy một sự tự hào xen lẫn kính trọng sâu sắc, bởi ông chính là minh chứng rõ nhất cho việc một tâm hồn yêu nước nồng nàn có thể tạo nên những điều kỳ diệu như thế nào.
Xuất thân là một thầy giáo dạy sử, Đại tướng Võ Nguyên Giáp bước vào con đường binh nghiệp không phải bằng sự đào tạo bài bản từ những trường quân sự danh tiếng của nước ngoài, mà bằng một trí tuệ sắc sảo và một tấm lòng vì dân vì nước. Đóng góp lớn nhất và đầu tiên của ông chính là việc xây dựng đội quân chủ lực từ những ngày đầu chỉ có 34 chiến sĩ với vũ khí thô sơ. Ông đã biến một lực lượng nhỏ bé thành một quân đội tinh nhuệ, bách chiến bách thắng. Có lẽ, quyết định khó khăn nhất và cũng vĩ đại nhất trong sự nghiệp của ông chính là ở trận Điện Biên Phủ. Khi cả thế giới tin rằng Pháp sẽ thắng với những pháo đài kiên cố, thì Đại tướng đã đưa ra một quyết định làm thay đổi lịch sử: chuyển từ "đánh nhanh thắng nhanh" sang "đánh chắc tiến chắc". Quyết định kéo pháo ra khi đã vào trận địa là một sự hy sinh vô cùng lớn về mặt công sức của chiến sĩ, nhưng nó lại thể hiện cái tâm của một người làm tướng: ông không muốn phí phạm dù chỉ là một giọt máu của đồng đội nếu chưa nắm chắc phần thắng trong tay.
Sự hy sinh của Đại tướng Võ Nguyên Giáp không chỉ nằm ở những năm tháng gian khổ nơi chiến khu, mà còn là sự hy sinh cả một đời cho vận mệnh dân tộc. Ông đã gác lại bảng đen phấn trắng, gác lại những nghiên cứu sử học yêu thích để dấn thân vào nơi mũi tên hòn đạn. Suốt hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, ông luôn là linh hồn của những chiến dịch lớn, là người đưa ra những quyết sách mang tính bước ngoặt. Ngay cả khi hòa bình lập lại, dù ở bất cứ vị trí công tác nào, ông vẫn luôn cống hiến cho đến hơi thở cuối cùng. Hình ảnh vị Đại tướng già vẫn đau đáu về sự nghiệp giáo dục, về môi trường và sự phát triển của đất nước đã để lại trong lòng thế hệ trẻ như mình một bài học lớn về sự tận hiến không mệt mỏi. Cái hay ở nhân cách của Võ Nguyên Giáp chính là sự khiêm nhường. Dù được cả thế giới ca tụng là một trong những vị tướng vĩ đại nhất mọi thời đại, ông vẫn luôn coi mình là một người học trò nhỏ của Chủ tịch Hồ Chí Minh và là một người lính của nhân dân. Ông đóng góp cho chúng mình một niềm tự hào mãnh liệt: một dân tộc nhỏ bé có thể đánh thắng những đế quốc to lớn nếu có một đường lối đúng đắn và một vị chỉ huy biết thương dân. Sự hy sinh thầm lặng của ông cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay vẫn là mong muốn được về nằm lại với đất mẹ Quảng Bình, giản dị và gần gũi như chính con người ông lúc sinh thời.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp là một tượng đài bất tử trong lòng mỗi người dân Việt Nam. Ông dạy cho chúng mình biết rằng, sức mạnh lớn nhất không nằm ở vũ khí hiện đại mà nằm ở sự đoàn kết và trí tuệ. Viết về ông, mình cảm thấy như được tiếp thêm một nguồn năng lượng tích cực để sống và học tập sao cho xứng đáng với lớp cha anh. Dù Đại tướng đã đi xa, nhưng hình ảnh vị tướng áo vải với nụ cười phúc hậu sẽ luôn là ngọn đuốc soi đường, nhắc nhở chúng mình về lòng tự tôn dân tộc và trách nhiệm bảo vệ quê hương. Đối với mình và có lẽ là đối với tất cả mọi người, ông mãi mãi là vị "Đại tướng của nhân dân".



