Viết về mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Có với niềm kính phục
Viết về mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Có với niềm kính phục
Trong dòng chảy huy hoàng của lịch sử dân tộc Việt Nam, hình ảnh người phụ nữ luôn hiện lên với vẻ đẹp của sự đảm đang, kiên cường và đức hy sinh vô hạn. Có những người mẹ đã đi vào huyền thoại không phải bằng những chiến công hiển hách trên lưng ngựa, mà bằng sự lặng lẽ hiến dâng những gì quý giá nhất của đời mình cho độc lập tự do của Tổ quốc. Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Có chính là một tượng đài cao quý như thế — một người phụ nữ kiên trung đã dành cả cuộc đời cho cách mạng, đi qua những năm tháng đau thương của kháng chiến chống Mỹ cứu nước với một tâm thế bất khuất.
Mẹ Lê Thị Có sinh năm 1916 tại ấp 3, xã Phước Vĩnh Tây, tỉnh Tây Ninh. Cả cuộc đời mẹ từ khi cất tiếng khóc chào đời cho đến lúc về với tổ tiên vào năm 2020 đều gắn bó mật thiết với mảnh đất quê hương. Cuộc đời mẹ là một bản anh hùng ca thầm lặng bắt đầu từ những năm tháng chiến tranh khốc liệt nhất. Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go, mẹ chính thức tham gia vào mạng lưới giao liên, vận chuyển tin tức cho cách mạng. Đến năm 1969, mẹ chuyển sang phục vụ trong lực lượng liên lạc Y4 Nhà Bè. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, mẹ vẫn hiên ngang đi giữa làn mưa bom bão đạn để đảm bảo mạch máu thông tin cho chiến trường.
Cuộc đời hoạt động cách mạng của mẹ không trải đầy hoa hồng mà đầy rẫy chông gai và thử thách. Năm 1970, mẹ bị địch bắt và giam cầm trong cảnh tù đày. Tuy nhiên, sự tra tấn độc ác của kẻ thù không thể khuất phục được ý chí sắt đá của người con phụ nữ Tây Ninh. Sau hai năm chịu đựng cực hình, năm 1972, mẹ được trả tự do và ngay lập tức tiếp tục tham gia hoạt động cách mạng bí mật cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng.
Thế nhưng, nỗi đau lớn nhất mà mẹ phải gánh chịu không phải là đòn roi của kẻ thù, mà là sự hy sinh của người thân yêu nhất. Mẹ có người con trai duy nhất là liệt sĩ Lưu Văn Hai, sinh năm 1958. Anh hy sinh vào ngày 03/7/1971 khi đang giữ chức vụ Trung sĩ. Mất đi giọt máu duy nhất, nỗi đau như xé tâm can, nhưng mẹ đã nén đau thương thành hành động, tiếp tục dấn thân phục vụ cách mạng như một cách để viết tiếp ước mơ của con mình.
Sau ngày đất nước thống nhất, mẹ Lê Thị Có không chọn cho mình sự nghỉ ngơi. Mẹ tiếp tục đóng góp trí tuệ và sức lực cho công tác địa phương tại xã Phước Lại. Mẹ từng đảm nhiệm vai trò Ủy viên Ban Chấp hành Hội Liên hiệp Phụ nữ xã và sau đó công tác tại Hội Nông dân. Trong mọi vai trò, mẹ luôn giữ lối sống giản dị, gương mẫu và là hạt nhân tích cực trong các phong trào thi đua tại địa phương.
Ghi nhận những công lao to lớn ấy, Đảng và Nhà nước đã trao tặng mẹ những phần thưởng cao quý nhất:
Ngày 17/12/1994: Mẹ được Chủ tịch nước Lê Đức Anh phong tặng danh hiệu cao quý Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng.
Ngày 09/6/1987: Mẹ nhận Huân chương Kháng chiến hạng Nhất vì những cống hiến trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Ngày 12/11/2019: Gia đình mẹ vinh dự được Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng trao tặng Huân chương Độc lập hạng Ba do có con duy nhất là liệt sĩ.
Con trai mẹ, liệt sĩ Lưu Văn Hai, cũng được cấp Bằng Tổ quốc ghi công để tri ân sự hy sinh anh dũng.
Mẹ Lê Thị Có là biểu tượng tiêu biểu của người phụ nữ Việt Nam: "Trung hậu, đảm đang, bất khuất, trung thành". Mẹ đã sống một cuộc đời trọn nghĩa vẹn tình với non sông, với đồng chí và với người con đã khuất. Hình ảnh của mẹ mãi là tấm gương sáng ngời cho thế hệ trẻ chúng em noi theo. Câu chuyện về mẹ nhắc nhở mỗi chúng em về lòng biết ơn sâu sắc đối với những người đã ngã xuống và trách nhiệm của thế hệ hôm nay trong việc giữ gìn, phát huy truyền thống yêu nước của dân tộc. Chúng em nguyện nỗ lực học tập để xứng đáng với sự hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại của những người Mẹ Việt Nam Anh hùng như mẹ Lê Thị Có.



