Bài viết

VIẾT VỀ MƯỜI CÔ GÁI NGÃ BA ĐỒNG LỘC

Đà Nẵng25/12/2025Nguyễn Thị Vũ Trinh (Chi đoàn trường Tiểu học Hùng Vương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa mưa bom, bão đạn của chiến tranh khốc liệt, có một nơi được gọi là “cổ họng” của tuyến đường chi viện chiến lược – Ngã ba Đồng Lộc. Mỗi con đường từ Bắc vào Nam đều phải đi qua nơi ấy. Vượt qua được Đồng Lộc là vượt qua lằn ranh sinh tử để tiếp thêm sức mạnh cho tiền tuyến miền Nam ruột thịt. Chính vì vậy, nơi đây trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt của kẻ thù. Trong 240 ngày đêm của năm 1968, hàng vạn quả bom đã trút xuống mảnh đất nhỏ bé này, biến Đồng Lộc thành một tọa độ lửa. Đất đá bị cày xới, cây cối ngã rạp, con đường liên tục bị bom phá nát. Nhưng cũng chính trên mảnh đất ấy, ý chí con người Việt Nam đã đứng vững, kiên cường và bất khuất.

Chiều 24 tháng 7 năm 1968, khi ánh nắng cuối ngày còn vương trên con đường độc đạo, 10 cô gái thanh niên xung phong của Tiểu đội 4 nhận nhiệm vụ ra trọng điểm vừa bị bom đánh phá để san lấp hố bom, sửa đường, thông xe. Họ đều còn rất trẻ, người lớn nhất mới 22 tuổi, người nhỏ nhất chỉ 17 tuổi – cái tuổi đang ấp ủ bao ước mơ giản dị của đời người. Họ ra trận không súng trong tay, chỉ có cuốc, xẻng và một trái tim nóng bỏng tình yêu Tổ quốc. Giữa khói bom mù mịt, các cô vẫn làm việc không ngơi tay, vẫn gọi nhau, động viên nhau bằng những nụ cười trong trẻo. Bởi với các cô, niềm hạnh phúc lớn nhất là được thấy con đường thông suốt, được gửi gắm niềm tin vào từng chuyến xe ra tiền tuyến. Khi máy bay địch gầm rú trên bầu trời, các cô nằm rạp xuống đất. Bom vừa dứt, các cô lại bật dậy tiếp tục công việc. Nhưng lần quay lại tàn khốc ấy của kẻ thù đã cướp đi tất cả. Một loạt bom rơi thẳng xuống đội hình tiểu đội. Đất đá tung lên, khói lửa mịt mù… và rồi im lặng đến nghẹn lòng. Khi đồng đội và nhân dân chạy đến, trước mắt họ chỉ còn một hố bom sâu hoắm, vài chiếc cuốc, chiếc xẻng văng ra trong đất đá ngổn ngang. Mười cô gái trẻ đã anh dũng hy sinh, hòa tuổi hai mươi của mình vào lòng đất mẹ Đồng Lộc.

Sự hy sinh ấy không chỉ làm nên một trang sử bi tráng, mà còn thắp lên ngọn lửa bất diệt của lòng yêu nước, của tinh thần dâng hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc. Máu của các cô đã thấm vào đất, để con đường hôm nay được bình yên, để những chuyến xe ngày ấy kịp thời ra mặt trận, góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc. Để ghi nhớ công lao to lớn ấy, Đảng, Nhà nước và Nhân dân ta đã truy tặng Danh hiệu Anh hùng cho 10 cô gái thanh niên xung phong Ngã ba Đồng Lộc. Các cô mãi mãi là những bông hoa bất tử, tỏa hương trong lịch sử, trong trái tim của mỗi người Việt Nam hôm nay và mai sau. Ngã ba Đồng Lộc giờ đây đã yên bình. Nhưng mỗi khi nhắc đến nơi này, chúng ta lại cúi đầu tưởng nhớ mười cô gái tuổi xuân, để nhắc mình sống xứng đáng hơn, yêu Tổ quốc hơn, và trân trọng hơn những gì được đánh đổi bằng máu xương của biết bao thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn