Cựu chiến binh

Viết về ông Lê Văn Hùng (1)

Đắk Lắk28/04/2026Võ Trần Nhật Khanh (trường THPT Võ Thị Sáu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy lịch sử của dân tộc Việt Nam, “thời hoa lửa” luôn là một giai đoạn đặc biệt – nơi mà giữa khói bom, con người vẫn tỏa sáng bởi lòng dũng cảm và tinh thần yêu nước. Những nhân chứng sống của thời kỳ ấy không chỉ mang trong mình ký ức chiến tranh mà còn là những câu chuyện chân thực, lay động lòng người. Ông Lê Văn Hùng là một trong những con người như vậy.

Sinh năm 1948 trong một gia đình nghèo ở vùng ven biển Phú Yên, tuổi thơ của ông Hùng gắn liền với biển cả. Những ngày theo cha ra khơi đánh cá, ông đã quen với sóng gió từ rất sớm. Nhưng sóng gió của biển không thể so sánh với sóng gió của chiến tranh khi bom đạn bắt đầu trút xuống quê hương. Những năm tháng yên bình dần biến mất, thay vào đó là cảnh làng xóm hoang tàn, người dân sống trong lo âu.

Năm 20 tuổi, ông Hùng gia nhập lực lượng bộ đội địa phương. Với sự nhanh nhẹn và thông thạo địa hình, ông được giao nhiệm vụ trinh sát. Công việc của ông vô cùng nguy hiểm: phải len lỏi vào những khu vực địch kiểm soát để nắm bắt tình hình, rồi quay về báo cáo cho đơn vị. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng mạng sống.

Ông từng kể về một lần làm nhiệm vụ mà ông không thể quên. Đó là khi ông cùng một đồng đội bí mật tiếp cận một căn cứ của đối phương gần bờ biển. Đêm tối bao trùm, chỉ có tiếng sóng vỗ và gió biển rít lên từng cơn. Khi đang quan sát, bất ngờ họ bị phát hiện. Đạn bắn ra dồn dập, buộc hai người phải tìm cách rút lui. Trong lúc hỗn loạn, đồng đội của ông bị thương nặng. Không chần chừ, ông Hùng đã cõng bạn vượt qua một đoạn đường dài, lội qua đầm nước để trở về căn cứ an toàn. Dù bản thân kiệt sức, ông vẫn không buông tay. Sau này, ông nói: “Giữa sự sống và cái chết, điều giữ tôi lại không phải là nỗi sợ, mà là tình đồng đội.”

Những năm tháng chiến tranh không chỉ là những trận đánh mà còn là cuộc sống thiếu thốn triền miên. Có những ngày ông và đồng đội phải ăn sắn, ăn rau rừng để cầm cự. Nước uống phải lấy từ suối, nhiều khi không đảm bảo vệ sinh. Nhưng không ai than phiền, bởi ai cũng hiểu mình đang chiến đấu vì điều lớn lao hơn bản thân.

Một trong những ký ức sâu sắc nhất của ông là ngày nhận tin chiến thắng. Khi nghe tin đất nước được giải phóng, cả đơn vị như vỡ òa trong niềm vui. Những người lính ôm nhau giữa rừng, nước mắt hòa lẫn nụ cười. Đó là khoảnh khắc mà ông cho rằng đáng giá nhất trong cuộc đời mình – khoảnh khắc mà mọi hy sinh đều trở nên có ý nghĩa.

Sau chiến tranh, ông Hùng trở về quê hương và tiếp tục cuộc sống của một người dân bình thường. Ông lập gia đình, làm nghề biển và nuôi dạy con cái trưởng thành. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan. Đối với ông, được sống trong hòa bình đã là một điều vô cùng quý giá.

Ông thường kể lại câu chuyện của mình cho con cháu và những người xung quanh. Không phải để tự hào hay khoe khoang, mà để nhắc nhở rằng thế hệ hôm nay cần trân trọng những gì mình đang có. Ông nói: “Hòa bình không tự nhiên mà có, nó được đánh đổi bằng rất nhiều mất mát.”

Năm 2018, ông Lê Văn Hùng qua đời, để lại nhiều tiếc thương cho gia đình và người dân địa phương. Nhưng những ký ức về một thời “hoa lửa” mà ông mang theo vẫn còn sống mãi. Câu chuyện của ông là minh chứng cho lòng dũng cảm, tinh thần đoàn kết và ý chí kiên cường của con người Việt Nam trong những năm tháng khó khăn nhất.

“Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng những nhân chứng như ông Lê Văn Hùng chính là những trang sử sống, giúp chúng ta hiểu rõ hơn về quá khứ. Qua câu chuyện của ông, chúng ta càng thêm trân trọng hòa bình và ý thức được trách nhiệm của mình trong việc gìn giữ, xây dựng đất nước ngày càng phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn