Viết về ông nội Nguyễn Đình Sinh ( 1957 )
“Tự do
Hòa bình
Không phải dễ
Có được bây giờ
Cố gắng mà giữ!"
Thật vậy, không một học sinh nào chán lịch sử dân tộc; học sinh chỉ chán cách dạy ở trường!
Không thể phủ nhận rằng khi được nghe những câu chuyện lịch sử từ chính miệng những con người đã làm nên lịch sử, ta có một cảm giác thật khó tả. Họ là những nhân chứng sống, những tấm gương phản ánh bất hủ về thời kỳ kháng chiến, chiến tranh đầy khốc liệt và kinh hoàng. Những nỗi ám ảnh còn đeo đẳng, những kỷ niệm không thể quên cùng với các đồng đội vẫn luôn hiện hữu trong ký ức họ.
Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng có một thành viên trong gia đình từng tham gia bảo vệ Tổ quốc. Các thế hệ cha ông ngày trước luôn sẵn sàng đi theo tiếng gọi hòa bình.
Tiêu biểu nhất, em được nghe kể lại là câu chuyện về “Chiến tranh biên giới 1979”, hay còn gọi là Chiến tranh biên giới Việt – Trung năm 1979.
Câu chuyện được thuật lại từ lời kể của ông em một nhân chứng sống, một cựu chiến binh đã từng tham gia chiến đấu trong cuộc chiến này.
Chiến tranh biên giới 1979 (Việt – Trung) xảy ra từ 17/2 đến 16/3/1979 (27 ngày đêm).
Địa điểm chiến sự là toàn tuyến biên giới phía Bắc của Việt Nam.
Xung đột tiếp tục kéo dài cho đến năm 1991.
Theo lời ông kể, vào lúc 3 giờ 30 phút sáng ngày 17/2/1979, Trung Quốc đồng loạt nã pháo vào nước ta, sau đó huy động bộ đội biên phòng và dân binh với quân số lên đến hàng vạn người ồ ạt tấn công vào các tỉnh biên giới.
"8 năm biên giới" là khoảng thời gian ông em đã trải qua tại vùng biên giới Lai Châu. Từng tiếng súng nổ, từng nỗi sợ hãi, từng vết thương, ông đều trải qua hết. Ông không kể cụ thể từng diễn biến của cuộc xung đột, nhưng qua lời ông, em như được sống lại thời khắc ấy, như tận mắt chứng kiến sự tàn khốc mà chiến tranh để lại.
Những vết thương còn lưu lại trên cơ thể ông vẫn là minh chứng. Em nhớ nhất ông từng chia sẻ rằng ở bên vai phải ông có một vết sẹo sâu. Đó là vết đạn bắn dấu tích của chiến tranh, cũng là minh chứng mạnh mẽ cho sự gian khổ và hiểm nguy mà thế hệ cha ông đã trải qua.
Trải qua 17 trận chiến đấu, quân và dân Lai Châu đã tiêu diệt hàng nghìn quân địch; riêng lực lượng biên phòng địa phương tiêu diệt hơn 2.400 tên, đốt cháy 2 xe tăng, buộc đến ngày 11/3, quân xâm lược phải rút khỏi khu vực biên giới trên địa bàn.
Ông cho biết hầu hết các cựu binh biên phòng giờ đã nghỉ hưu, phục viên. Cuộc sống của anh em nhìn chung đã ổn định. Phát huy truyền thống và phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ, khi rời quân ngũ, nhiều đồng chí tiếp tục tham gia công tác tại địa phương — từ tổ dân phố đến chi bộ, đảng ủy và vẫn giữ được truyền thống tốt đẹp của mình.


