Cựu chiến binh

VIẾT VỀ ÔNG TÔI - LÔ VĂN QUYẾT

Hôm nay ngồi viết vài dòng này, nước mắt cứ chực trào. Vì tôi muốn cả thế giới biết tôi tự hào về ông tôi nhường nào. Ông tôi tên là Lô Văn Quyết. Ngày đất nước gọi tên, ông cũng chỉ là một chàng trai 20 tuổi ở bản làng. Chưa vợ, chưa con, ước mơ còn dang dở. Nghe tiếng súng ngoài biên giới là ông khoác ba lô lên đường. Không hẹn ngày về, chỉ hẹn ngày chiến thắng. Trên chiến trường, ông là người lính Cụ Hồ. Ăn cơm nắm, ngủ hầm, đi xuyên rừng, chịu đói rét và mưa bom bão đạn. Ông kể ít lắm.

Nghệ An07/08/2026Xã Yên Na (Đoàn xã Yên Na)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

VIẾT VỀ ÔNG TÔI - LÔ VĂN QUYẾT

 Hôm nay ngồi viết vài dòng này, nước mắt cứ chực trào. Vì tôi muốn cả thế giới biết tôi tự hào về ông tôi nhường nào. Ông tôi tên là Lô Văn Quyết. Ngày đất nước gọi tên, ông cũng chỉ là một chàng trai 20 tuổi ở bản làng. Chưa vợ, chưa con, ước mơ còn dang dở. Nghe tiếng súng ngoài biên giới là ông khoác ba lô lên đường. Không hẹn ngày về, chỉ hẹn ngày chiến thắng. Trên chiến trường, ông là người lính Cụ Hồ. Ăn cơm nắm, ngủ hầm, đi xuyên rừng, chịu đói rét và mưa bom bão đạn. Ông kể ít lắm. Chỉ có đồng đội ngã xuống bên cạnh, chỉ có lá thư chưa kịp gửi về cho mẹ là thứ ông giữ mãi trong tim. Động lực duy nhất của ông lúc đó là: "Phải đánh giặc. Phải để mai này con cháu được bình yên." Rồi hòa bình đến. Ông trở về. Nhưng chiến tranh không buông tha ông. Sau những năm tháng lăn lộn ở chiến trường, ông bị nhiễm chất độc da cam. Sức khỏe yếu dần, những cơn đau hành hạ cả đêm. Có những lúc trái gió trở trời là ông lại mệt. Vậy mà chưa bao giờ tôi nghe ông than một câu. Ông vẫn ra vườn trồng rau, vẫn sửa lại mái nhà, vẫn ngồi ở hiên chờ con cháu đi học về. Ông bảo: "Thế hệ ông như thế là còn may mắn chán. Bao nhiêu người còn nằm lại ngoài kia." Ông không cần ai gọi là anh hùng. Ông chỉ mong con cháu ngoan, học hành tử tế, và đất nước này mãi bình yên. Nhìn ông bây giờ, tóc đã bạc trắng, lưng đã còng, tay chai sần vì lao động. Nhưng trong mắt tôi, ông vẫn là người hùng vĩ đại nhất. Cảm ơn ông, Lô Văn Quyết ơi. Cảm ơn vì tuổi trẻ của ông đã đổi lấy tự do cho chúng con. Cảm ơn vì sự kiên cường, thầm lặng của ông đã dạy chúng con thế nào là trách nhiệm và lòng yêu nước. Hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt, bằng cả tuổi xuân của ông và thế hệ ông. Tụi con hứa. Sẽ sống thật tốt. Sẽ giữ gìn những gì ông và đồng đội đã đánh đổi. Để mỗi lần nhìn thấy ông ngồi dưới mái hiên, chúng con đều thấy tự hào và biết ơn. Kính cẩn nghiêng mình. Đời đời nhớ ơn ông và thế hệ cha anh.

Tác giả: Xu Ly – bí thư chi đoàn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
VIẾT VỀ ÔNG TÔI - LÔ VĂN QUYẾT | Câu chuyện thời hoa lửa