Viết về Võ Thị Sáu
Võ Thị Sáu (1933–1952) là nữ anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam, nổi tiếng với tinh thần bất khuất trong kháng chiến chống Pháp. Quê ở Đất Đỏ (Bà Rịa - Vũng Tàu), chị tham gia cách mạng từ năm 14 tuổi, thực hiện nhiều vụ ném lựu đạn diệt địch và bị tử hình năm 1952 tại Côn Đảo khi chưa đầy 18 tuổi.
Sinh ra khi đất nước đã im tiếng súng, thế hệ chúng tôi vốn chỉ biết về chiến tranh qua những trang sách sử hay thước phim tư liệu nhuốm màu thời gian, nhưng cái tên Võ Thị Sáu vẫn luôn vang lên đầy rực rỡ và hiên ngang, khiến bất cứ trái tim nào cũng phải thổn thức. Ở cái tuổi 16, 17 – độ tuổi mà ngày nay vẫn đang mải mê với sách vở và những dự định tương lai màu hồng – chị Sáu đã mang trong mình một lý tưởng độc lập dân tộc lớn lao với trái tim thép ẩn sau hình hài nhỏ nhắn của người thiếu nữ Đất Đỏ. Điều khiến thế hệ hòa bình xúc động nhất chính là nụ cười và khí phách của chị trước họng súng kẻ thù tại pháp trường Côn Đảo; chị đã từ chối băng bịt mắt để được nhìn thẳng vào quân thù, nhìn lần cuối bầu trời quê hương và cất cao tiếng hát giữa sóng biển trùng khơi. Sự hy sinh ấy không phải là dấu chấm hết, mà là bản hùng ca bất tử của tình yêu sự sống, nơi bông hoa lê-ki-ma hóa thân vào từng tấc đất quê hương nhắc nhở về tình yêu quê hương đất nước. Đứng trước tượng đài của chị, mỗi người trẻ hôm nay đều tự nhủ phải sống có mục đích, rèn luyện lòng dũng cảm và nuôi dưỡng tình yêu Tổ quốc bằng những nỗ lực dựng xây đất nước mỗi ngày, sao cho xứng đáng với thanh xuân mà chị đã hiến dâng.



