VINH DỰ NÀY MẸ KHÔNG ĐƯỢC THẤY - Mẹ VNAH Phan Thị Sen
Ðó là vinh dự thuộc về Mẹ Việt Nam anh hùng Phan Thị Sen, sinh năm 1915 ở ấp Thanh Trung xã Hưng Khánh Trung.
Mẹ có năm người con, nhưng cả bốn người con trai đều tham gia cách mạng, trong đó có ba người hy sinh trong sự nghiệp chống Mỹ cứu nước. Hiện chỉ còn một người (con trai thứ hai) đã nghỉ hưu, đang thờ cúng Mẹ.
Chồng Mẹ tham gia cách mạng từ những năm 1940. Năm 1950 làm công tác binh vận. Nhiều lần ông bị địch bắt đánh đập rất dã man. Vì vậy ông đã bị bệnh và chết năm 1970. Trong hai cuộc kháng chiến, Mẹ Phan Thị Sen đã phải một mình tần tảo nuôi con để chồng an tâm tham gia công tác. Nỗi khổ cực chất chồng nhưng Mẹ vẫn nhẫn nại vượt qua.
Cuộc sống gia đình Mẹ tương đối khá giả là nhờ một tay Mẹ tảo tần hôm sớm. Không phải đi làm thuê làm mướn như bào người khác nhưng tự tay Mẹ đã phải cuốc đất, cầm cày để canh tác hàng mẫu đất ruộng của gia đình. Có được mái nhà êm ấm cũng là nhờ một tay Mẹ gom góp chắt chiu... Mẹ không những đảm đang chăm lo cuộc sống gia đình, nuôi dạy con đến ngày khôn lớn mà còn luôn động viên các con của mình tham gia cách mạng.
Nhưng chiến tranh thật ác liệt, đã lần lượt cướp mất đi sinh mạng ba người con trai thương yêu của Mẹ. Đó là các anh: người con trai thứ tư tên Nguyễn Văn Hạch hy sinh năm 1960 trong cuộc Đồng Khởi nổi dậy ở xã Hưng Khánh Trung; người con trai thứ ba tên Nguyễn Văn Hà (Nguyễn Thanh Sơn), tham gia lực lượng vũ trang Quân khu 8, hy sinh năm 1968 trong một trận đánh xáp chiến với địch ở Tây Ninh; người con trai thứ sáu là Nguyễn Văn Hưng trinh sát Huyện đội Mỏ Cày (nay là huyện Chợ Lách) hy sinh năm 1972 tại ấp Sùng Tân.
Nỗi đau mất con của Mẹ Phan Thị Sen không có gì bù đắp được. Ở Mẹ, ngoài tấm lòng yêu chồng, thương con vô bờ bến, Mẹ còn có cái nghị lực phi thường để vượt qua mọi đau khổ và từ đó lòng căm thù giặc càng thêm sâu sắc. Ngoài việc tạo điều kiện cho chồng con tham gia cách mạng, Mẹ còn trực tiếp tham gia những công việc mà Mẹ có thể tham gia. Suốt cả hai thời kỳ kháng chiến, Mẹ tham gia nuôi chứa cán bộ. Trong kháng chiến chống Mỹ, Mẹ luôn là nòng cốt cho phong trào đấu tranh chính trị với địch ở địa phương. Giai đoạn bình định, biết Mẹ có quan hệ với cách mạng nên địch luôn thúc ép Mẹ vào ấp chiến lược. Mẹ không thi hành, địch kiếm chuyện đủ điều, thậm chí tìm cớ bắt đánh đập Mẹ rất tàn nhẫn. Mẹ kiên quyết bám đất bám làng để có điều kiện ủng hộ cách mạng những lúc khó khăn. Bởi Mẹ tin: rồi cách mạng có ngày sẽ thành công và dân mình sẽ được sống trong trong tự do độc lập.
Ngày hòa bình, Mẹ mừng đến rơi nước mắt. Trong niềm vui ấy, Mẹ có cái vui riêng vì Mẹ vẫn còn một đứa con trai sống sót trở về an ủi Mẹ. Với sự cống hiến to lớn đó, ngày 17/12/1994 Mẹ được Nhà nước tuyên dương danh hiệu: Mẹ Việt Nam anh hùng. Mẹ mất năm 1983, vinh dự này Mẹ không nhìn thấy.


