Cựu chiến binh

Vinh dự người lính phòng không

Tôi tên là Hà Hữu Đức, sinh năm 1960. Mỗi khi nghe tiếng máy bay lướt ngang bầu trời, ký ức về những năm tháng trong quân ngũ lại hiện lên rõ ràng trong tâm trí tôi. Có người hỏi cuộc đời tôi tự hào nhất điều gì, tôi luôn mỉm cười và nói rằng: được khoác lên mình màu áo của Quân đội nhân dân Việt Nam là niềm vinh dự lớn nhất của cuộc đời tôi.

Khánh Hòa11/08/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Ba Ngòi ((NT) Phường Ba Ngòi)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Hà Hữu Đức, sinh năm 1960. Mỗi khi nghe tiếng máy bay lướt ngang bầu trời, ký ức về những năm tháng trong quân ngũ lại hiện lên rõ ràng trong tâm trí tôi. Có người hỏi cuộc đời tôi tự hào nhất điều gì, tôi luôn mỉm cười và nói rằng: được khoác lên mình màu áo của Quân đội nhân dân Việt Nam là niềm vinh dự lớn nhất của cuộc đời tôi.

Năm tôi 22 tuổi, tôi tạm biệt gia đình để lên đường nhập ngũ. Hôm ấy, mẹ dậy từ lúc trời còn chưa sáng, nấu cho tôi bữa cơm cuối cùng trước ngày xa nhà. Bữa cơm chỉ có bát canh rau, ít cá kho và chén nước mắm nhưng đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ như in. Mẹ không khóc, chỉ nắm chặt tay tôi rồi nói:

"Con đã là thanh niên thì phải sống có trách nhiệm. Đã khoác áo lính thì phải giữ gìn danh dự của người lính."

Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tháng sau này.

Sau thời gian huấn luyện tân binh, tôi được điều động về Sư đoàn Phòng không 377. Ngày đầu bước chân vào đơn vị, tôi vừa hồi hộp vừa háo hức. Doanh trại khi ấy còn đơn sơ, nhưng đâu đâu cũng tràn đầy tinh thần đoàn kết. Các anh đi trước đón chúng tôi như những người em trong gia đình.

Những ngày đầu thật sự rất vất vả. Từ một chàng trai quen với cuộc sống tự do, tôi phải học mọi thứ theo điều lệnh quân đội. Sáng nào cũng vậy, khi tiếng kẻng báo thức vang lên lúc trời còn mờ sương, cả đơn vị đã nhanh chóng xếp hàng, tập thể dục rồi bước vào một ngày mới.

Điều khiến tôi nhớ nhất không phải là những buổi hành quân hay những giờ huấn luyện dưới cái nắng gay gắt, mà chính là cuộc sống tập thể trong quân đội. Mọi người sống cùng nhau, ăn cùng nhau, chia sẻ với nhau từng câu chuyện nhỏ. Người biết nhiều chỉ người biết ít, người khỏe giúp người yếu hơn. Chỉ sau vài tháng, chúng tôi đã coi nhau như anh em ruột thịt.

Sư đoàn Phòng không 377, ngoài nhiệm vụ luôn trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu, đơn vị còn rất chú trọng tăng gia sản xuất. Đó cũng là công việc mà tôi cùng đồng đội gắn bó hằng ngày.

Sau những giờ huấn luyện, chúng tôi lại ra khu tăng gia. Người cuốc đất, người tưới rau, người chăm sóc đàn lợn, đàn gà. Ban đầu đôi bàn tay tôi còn vụng về, cầm cuốc chưa quen, trồng cây cũng chưa biết cách. Các anh lớn tuổi hơn vừa làm vừa chỉ bảo:

"Lính giỏi không chỉ biết cầm súng mà còn phải biết tự chăm lo cuộc sống của đơn vị."

Nhờ vậy, chỉ một thời gian sau, khu vườn của đơn vị ngày càng xanh tốt. Những luống rau cải, rau muống, mồng tơi, cà, bí... nối tiếp nhau lớn lên dưới bàn tay chăm sóc của anh em. Mỗi lần nhìn những giỏ rau tươi được mang vào bếp, ai cũng thấy vui. Đó không chỉ là nguồn thực phẩm cho đơn vị mà còn là thành quả của sự đoàn kết và tinh thần tự lực.

Tôi còn nhớ những buổi chiều sau khi hoàn thành công việc, cả đơn vị cùng nhau ngồi nghỉ dưới bóng cây. Có người lấy chiếc đàn ghi-ta cũ ra gảy vài bài hát, người khác cất tiếng hát theo. Những bài ca về người lính, về quê hương vang lên giữa doanh trại làm cho ai cũng thấy lòng mình nhẹ nhõm.

Cuộc sống của người lính không phải lúc nào cũng yên bình. Dù đang tăng gia sản xuất hay học tập, chúng tôi luôn xác định rõ nhiệm vụ sẵn sàng chiến đấu là nhiệm vụ quan trọng nhất. Mỗi khi có báo động, tất cả đều nhanh chóng vào vị trí theo đúng quy định. Không ai được phép chậm trễ hay chủ quan. Chính những lần luyện tập thường xuyên ấy đã rèn cho chúng tôi tác phong nhanh nhẹn, tính kỷ luật và tinh thần trách nhiệm.

Có những đêm tôi đứng gác, bầu trời đầy sao. Gió thổi nhè nhẹ qua những hàng cây trong doanh trại. Xa xa là ánh đèn của những ngôi nhà dân. Tôi thường nghĩ về gia đình, về cha mẹ đang mong tin con trai. Nhưng rồi nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió đêm, tôi lại thấy lòng mình bình yên. Tôi hiểu rằng mình đang góp một phần nhỏ để bảo vệ cuộc sống bình yên ấy.

Trong quân đội, điều quý giá nhất tôi có được chính là tình đồng đội.

Có lần tôi bị sốt vì làm việc dưới trời nắng nhiều ngày liền. Anh em trong tiểu đội thay nhau chăm sóc, người nhường phần cháo nóng, người lấy thuốc, người trực thay để tôi nghỉ ngơi. Tôi vẫn nhớ mãi cảm giác ấm áp ấy. Xa gia đình, nhưng tôi chưa bao giờ thấy mình đơn độc.

Năm tháng trôi qua, rồi tôi cũng hoàn thành nghĩa vụ trở về địa phương. Ngày chia tay đơn vị, nhìn hàng cây mình từng trồng đã lớn, nhìn khu vườn rau xanh mướt do chính tay anh em chăm sóc, lòng tôi bỗng nghẹn lại. Tôi biết mình sẽ nhớ nơi này rất nhiều.

Trở về cuộc sống đời thường, những bài học trong quân đội vẫn luôn theo tôi. Từ cách làm việc có kế hoạch, tính đúng giờ, tinh thần trách nhiệm cho đến lối sống giản dị, tất cả đều được tôi gìn giữ. Mỗi khi gặp khó khăn trong cuộc sống, tôi lại nhớ đến những ngày cùng đồng đội cuốc đất, trồng rau, trực gác dưới bầu trời đêm. Chính những ký ức ấy giúp tôi có thêm nghị lực để vượt qua mọi thử thách.

Bây giờ, khi đã ở tuổi ngoài sáu mươi, mỗi lần gặp lại những người đồng đội cũ của Sư đoàn Phòng không 377, chúng tôi vẫn gọi nhau bằng cái tên thân thương ngày nào. Chỉ cần ngồi với nhau bên ấm trà, những câu chuyện cũ lại nối tiếp không dứt. Chúng tôi nhắc về doanh trại, về những luống rau xanh, về những ca trực và cả những tiếng cười của tuổi trẻ.

Nhiều người hỏi tôi rằng có tiếc những năm tháng đã dành cho quân ngũ hay không. Tôi luôn trả lời:

"Không. Đó là quãng thời gian đẹp nhất của cuộc đời tôi."

Quân đội đã cho tôi sức khỏe, ý chí, lòng kiên trì và trên hết là tình đồng đội không gì có thể thay thế. Tôi luôn mong thế hệ trẻ hôm nay sẽ biết trân trọng cuộc sống hòa bình, sống có trách nhiệm với gia đình, với quê hương và đất nước. Mỗi thời đại đều có những nhiệm vụ khác nhau, nhưng dù ở cương vị nào, chỉ cần làm việc bằng cả trái tim và tinh thần trách nhiệm thì đều đang góp phần xây dựng Tổ quốc ngày một giàu mạnh.

Đến hôm nay, bộ quân phục năm nào đã cũ, đôi giày hành quân cũng chỉ còn là kỷ vật được cất giữ cẩn thận trong chiếc tủ gỗ nhỏ. Thế nhưng, mỗi lần nhìn lại, tôi vẫn thấy như mình đang ở tuổi hai mươi hai – cái tuổi đầy nhiệt huyết, mang theo ước mơ cống hiến và niềm tự hào được đứng trong hàng ngũ của Quân đội nhân dân Việt Nam. Đó là quãng đời mà tôi sẽ luôn gìn giữ trong trái tim mình, như một phần đẹp nhất của tuổi trẻ không bao giờ phai nhạt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Vinh dự người lính phòng không | Câu chuyện thời hoa lửa