Võ An Khánh – Người ghi lịch sử bằng hình ảnh
Võ An Khánh – Người ghi lịch sử bằng hình ảnh
Con đường đến với nhiếp ảnh của Võ An Khánh không bắt đầu từ một điều kiện thuận lợi. Sau Hiệp định Genève, gia đình ông gặp nhiều biến động. Ông từng lên Sài Gòn xin làm việc không công tại một hiệu ảnh, nhưng công việc ban đầu chủ yếu là những việc lặt vặt. Trở về Cà Mau, ông tiếp tục tự học và mở một hiệu ảnh nhỏ.
Năm 1969, khi chiến tranh leo thang, ông mang theo chiếc máy ảnh Liên Xô cũ kỹ và một chiếc túi vải, đi vào U Minh làm phóng viên cho Thông tấn xã Giải phóng. Từ rừng đước Năm Căn đến rừng tràm U Minh, từ Đầm Dơi, Trần Văn Thời đến Cái Nước, ông ghi lại nhiều khoảnh khắc của chiến trường miền Nam.
Công việc nhiếp ảnh thời chiến không đơn giản là đứng sau máy ảnh. Người chụp phải đi đến những nơi đang diễn ra sự kiện, phải sống cùng nhân vật và có lúc đối diện nguy hiểm. Trung ương Đoàn ghi lại rằng trong suốt 15 năm cầm máy trong kháng chiến, ông không ngừng di chuyển.
Điều quý giá của những bức ảnh ấy nằm ở khả năng lưu giữ ký ức. Một lời kể có thể phai theo thời gian, nhưng một bức ảnh có thể giúp thế hệ sau hình dung khuôn mặt, không gian và cuộc sống của một thời đại. Vì thế, những bức ảnh của Võ An Khánh không chỉ là tác phẩm nghệ thuật mà còn là tư liệu lịch sử.
Sau chiến tranh, những hình ảnh và kỷ vật của ông tiếp tục được gìn giữ. Nhà trưng bày trong khu vườn của gia đình trở thành nơi để người trẻ tìm hiểu về lịch sử địa phương và về nghề nhiếp ảnh.
Câu chuyện Võ An Khánh nhắc chúng ta rằng bảo vệ ký ức cũng là một cách phụng sự đất nước. Trong thời đại số, mỗi người trẻ có nhiều công cụ để ghi lại cuộc sống. Điều quan trọng là biết sử dụng công nghệ có trách nhiệm, tôn trọng sự thật và gìn giữ những giá trị có ý nghĩa cho cộng đồng.



