Võ Bẩm – Người nhận nhiệm vụ mở một con đường “tuyệt đối bí mật”
Đầu năm 1959, miền Nam đang đứng trước những yêu cầu ngày càng cấp thiết về lực lượng, vũ khí và sự chi viện từ miền Bắc.

Đầu năm 1959, miền Nam đang đứng trước những yêu cầu ngày càng cấp thiết về lực lượng, vũ khí và sự chi viện từ miền Bắc.
Một vấn đề rất khó được đặt ra:
Làm thế nào đưa người và vũ khí từ miền Bắc vào miền Nam qua dãy Trường Sơn mà đối phương không phát hiện?
Một nhiệm vụ đặc biệt được giao cho Thượng tá Võ Bẩm.
Đây không phải một nhiệm vụ bình thường.
Đoàn công tác được yêu cầu giữ bí mật tuyệt đối.
Những người tham gia phải hạn chế để lộ dấu vết. Họ phải đi trong rừng, tránh các khu vực có địch, bảo đảm liên lạc và từng bước hình thành tuyến đường.
Ngày 19/5/1959, Đoàn công tác quân sự đặc biệt được giao nhiệm vụ mở tuyến chi viện chiến lược Trường Sơn. Võ Bẩm là Đoàn trưởng đầu tiên.
Một trong những khẩu hiệu của lực lượng lúc ấy là:
“Ở không nhà, đi không dấu, nấu không khói, nói không tiếng.”
Chỉ vài chữ nhưng cho thấy mức độ nguy hiểm và bí mật của nhiệm vụ.
Hãy thử tưởng tượng.
Một nhóm người đi giữa rừng sâu.
Không được để lại dấu vết.
Không thể đốt lửa tùy tiện.
Không thể nói chuyện lớn tiếng.
Không thể để đối phương biết mình đang ở đâu.
Nhưng họ vẫn phải tìm đường.
Họ phải khảo sát địa hình.
Phải tìm nguồn nước.
Phải xác định những vị trí có thể làm trạm.
Phải tính toán cách vận chuyển.
Và quan trọng nhất: phải tìm được con đường có thể nối hậu phương với chiến trường.
Đầu tháng 6/1959, lực lượng bắt đầu khảo sát tuyến từ Khe Hó, phía tây Vĩnh Linh, rồi phát triển về phía Nam.
Đó là những bước đầu tiên của một hệ thống giao thông sau này trở thành đường Hồ Chí Minh huyền thoại.
Những ngày đầu, phương tiện vận chuyển vô cùng đơn sơ.
Bộ đội phải gùi hàng.
Đi bộ.
Vượt núi.
Vượt suối.
Có những chuyến hàng phải mất nhiều ngày mới tới nơi.
Nhưng điều quan trọng nhất không phải là chuyến hàng lớn hay nhỏ.
Mà là tuyến đường đã được mở.
Ngày 13/8/1959, chuyến hàng đầu tiên chính thức vượt Trường Sơn. Sau nhiều ngày vượt qua địa hình hiểm trở, hàng được đưa vào khu vực bàn giao cho chiến trường Khu 5.
Chuyến hàng ấy không lớn.
Nhưng về ý nghĩa thì rất lớn.
Nó chứng minh rằng:
Con đường có thể đi được.
Từ đó, những chuyến hàng tiếp tục được tổ chức.
Người nối người.
Chuyến nối chuyến.
Trạm nối trạm.
Đường nối đường.
Một tuyến đường ban đầu chỉ có những người lính đi bộ và gùi hàng dần dần phát triển thành một hệ thống giao thông quân sự quy mô lớn.
Nhìn lại lịch sử, người ta dễ bị ấn tượng bởi những thành quả lớn.
Nhưng Võ Bẩm nhắc chúng ta rằng mọi công trình lớn đều bắt đầu từ một bước đi đầu tiên.
Một học sinh học tiếng Anh cũng vậy.
Không ai tự nhiên nói tiếng Anh tốt.
Phải bắt đầu bằng một từ.
Rồi một câu.
Rồi một đoạn văn.
Rồi từng ngày luyện tập.
Một người muốn trở thành bác sĩ cũng bắt đầu từ những bài học đầu tiên.
Một người muốn trở thành kỹ sư cũng bắt đầu từ những phép tính đầu tiên.
Một tập thể muốn mạnh cũng bắt đầu từ vài người cùng nhau làm một việc nhỏ.
Năm 1959, những người mở đường Trường Sơn không thể biết được con đường ấy sau này sẽ lớn đến mức nào.
Nhưng họ biết một điều:
Nếu không bắt đầu, sẽ không bao giờ có con đường.
Và đó có lẽ là bài học đẹp nhất từ câu chuyện của Võ Bẩm.
Đừng chờ đến khi mọi điều kiện hoàn hảo mới bắt đầu. Có những con đường chỉ xuất hiện sau khi con người bắt tay vào mở lối.



