VÕ CHÍ CÔNG VÀ NHỮNG NĂM Ở LẠI MIỀN NAM SAU HIỆP ĐỊNH GENÈVE 1954 – KHI KHU 5 BƯỚC VÀO THỜI KỲ ĐẤU TRANH MỚI
Sau Hiệp định Genève năm 1954, các đơn vị vũ trang Liên khu 5 lần lượt tập kết ra miền Bắc. Nhưng một bộ phận cán bộ được phân công ở lại miền Nam để duy trì cơ sở và lãnh đạo phong trào. Võ Chí Công là một trong những người được giao nhiệm vụ đó.
Từ năm 1954, ông được phân công làm Phó Bí thư Liên khu ủy Khu 5, trực tiếp phụ trách phong trào cách mạng tại khu vực này. Từ năm 1955 đến 1958, ông hoạt động trong điều kiện chính quyền Ngô Đình Diệm triển khai các chiến dịch đàn áp, bắt bớ cán bộ và đảng viên. Các cơ sở cách mạng phải chuyển sang hoạt động bí mật, nhiều cán bộ phải rút vào vùng rừng núi hoặc thay đổi phương thức hoạt động.
Trong những năm ấy, vấn đề đặt ra với Khu 5 là làm thế nào duy trì được tổ chức và phong trào trong khi con đường đấu tranh chính trị đơn thuần ngày càng gặp khó khăn. Võ Chí Công cùng Liên khu ủy Khu 5 theo dõi tình hình cơ sở và từng bước hình thành nhận định rằng cần thay đổi phương thức đấu tranh phù hợp với thực tế miền Nam.
Đầu năm 1958, Võ Chí Công ra Hà Nội báo cáo trực tiếp tình hình miền Nam với Chủ tịch Hồ Chí Minh và Bộ Chính trị. Những báo cáo, nhận định từ thực tiễn Khu 5, cùng với Đề cương cách mạng miền Nam của Lê Duẩn, trở thành một trong những cơ sở thực tiễn được Trung ương xem xét khi xây dựng Nghị quyết 15, được Hội nghị Trung ương lần thứ 15 thông qua tháng 1-1959.
Sau đó, trên cương vị Bí thư Liên khu ủy Khu 5, Võ Chí Công trực tiếp lãnh đạo việc chuyển hướng đấu tranh. Tháng 8-1959, khởi nghĩa Trà Bồng và miền Tây Quảng Ngãi bù



