Vỏ Đạn Đánh Dấu Bến Đò
Những vỏ đạn cũ được người lính xếp lại thành dấu mốc bên bờ suối đã giúp cả đơn vị tìm đúng bến đò tạm giữa đêm tối. Trong thời hoa lửa, ngay cả thứ từng gắn với hiểm nguy cũng có thể trở thành dấu chỉ dẫn đường.
Năm 1972. Trần Văn Mạnh là chiến sĩ trinh sát của một đơn vị hoạt động trong vùng rừng núi. Nhiệm vụ của anh là dẫn đường và đánh dấu các điểm quan trọng trong hành quân. Một lần. Đơn vị cần vượt qua một con suối lớn bằng bến đò tạm. Nhưng bến đò không dễ tìm trong đêm tối. Không có ánh đèn. Chỉ có tiếng nước chảy và bóng rừng mờ mịt. Mạnh được giao đi trước tìm dấu hiệu. Anh không mang theo gì nhiều. Chỉ có vài vỏ đạn cũ trong túi. Anh quyết định dùng chúng làm dấu mốc. Cứ mỗi đoạn gần bến, anh đặt một vỏ đạn lên tảng đá hoặc gốc cây dễ nhìn thấy. Chiến sĩ đi cùng tên Lê Văn Hòa hỏi: — Đêm tối vậy ai thấy được mấy cái đó? Mạnh đáp: — Chỉ cần nhìn đúng chỗ là sẽ thấy. Đi thêm một đoạn. Một vỏ đạn nằm ngay mép suối. Rồi thêm một cái nữa gần lối xuống dốc. Cả đơn vị lần theo dấu. Cuối cùng tìm được bến đò tạm. Thuyền đã chờ sẵn. Cả tổ qua suối an toàn. Hòa thở phào: — Không ngờ mấy cái vỏ đạn lại dẫn được đường. Mạnh nói: — Thứ từng dùng để nguy hiểm… giờ chỉ còn giúp mình không lạc nhau thôi. Sau nhiều năm chiến tranh. Ông Trần Văn Mạnh vẫn giữ vài vỏ đạn cũ trong hộp kỷ vật. Đã xỉn màu theo thời gian. Nhưng ông không bỏ. Con cháu hỏi: — Sao ông giữ mấy vỏ đạn này? Ông đáp: — Vì chúng từng dẫn ông và đồng đội qua một đoạn sông mà nếu đi sai một bước thôi, có thể không ai qua được. Những vỏ đạn đánh dấu bến đò ấy. Không chỉ là dấu mốc tạm thời. Mà còn là ký ức về những con đường sống còn giữa thời hoa lửa, nơi con người phải tự tìm ánh sáng trong bóng tối.



