Anh hùng Lực lượng vũ trang

Võ Đông Trạch - Người chỉ huy bên dòng Kè Một

Vũ Thị Minh Ngọc

An Giang13/08/2026phường Lưu Kiếm (phường Lưu Kiếm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Võ Đông Trạch sinh ngày 27 tháng 7 năm 1923 tại Hà Tĩnh. Tháng 8 năm 1949, ông nhập ngũ và bắt đầu cuộc đời gắn bó với quân đội. Sau nhiều năm chiến đấu và trưởng thành, ông lần lượt đảm nhiệm nhiều vị trí quan trọng, trong đó có Phó Tiểu đoàn trưởng kiêm Tham mưu trưởng Tiểu đoàn 207, rồi sau này giữ chức Tỉnh đội trưởng Tỉnh đội Rạch Giá.

Người chỉ huy bên dòng Kè Một

Năm 1965, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn vô cùng ác liệt. Ở vùng đất Rạch Giá, Kiên Giang, những cánh rừng, dòng sông và cánh đồng trở thành nơi diễn ra nhiều trận chiến quyết liệt. Trong những năm tháng ấy, có một người cán bộ quân sự luôn sát cánh cùng đồng đội, người mà mọi người thường gọi thân mật là Tư Trạch. Đó là Thiếu tá Võ Đông Trạch.

Võ Đông Trạch sinh ngày 27 tháng 7 năm 1923 tại Hà Tĩnh. Tháng 8 năm 1949, ông nhập ngũ và bắt đầu cuộc đời gắn bó với quân đội. Sau nhiều năm chiến đấu và trưởng thành, ông lần lượt đảm nhiệm nhiều vị trí quan trọng, trong đó có Phó Tiểu đoàn trưởng kiêm Tham mưu trưởng Tiểu đoàn 207, rồi sau này giữ chức Tỉnh đội trưởng Tỉnh đội Rạch Giá.

Một trong những trận đánh khiến đồng đội nhớ mãi về ông diễn ra ngày 20 tháng 7 năm 1965 tại Kè Một, Vĩnh Thuận.

Hôm ấy, tin báo cho biết quân địch đang chuẩn bị một cuộc tấn công lớn. Lực lượng của chúng đông hơn nhiều lần và có máy bay yểm trợ. Trước tình hình đó, các chiến sĩ Tiểu đoàn 207 đều hiểu rằng trận chiến sắp tới sẽ vô cùng khó khăn.

Tư Trạch đứng bên công sự, chăm chú quan sát địa hình. Một chiến sĩ trẻ lo lắng hỏi: “Thưa thủ trưởng, quân địch đông như vậy, chúng ta phải làm sao?” Ông bình tĩnh trả lời: “Đông chưa chắc đã thắng. Chúng ta có địa hình, có sự chuẩn bị và quan trọng nhất là có tinh thần chiến đấu. Anh em cứ vững lòng.”

Sau đó, ông cùng các cán bộ nhanh chóng bố trí lực lượng, tận dụng địa hình để tạo thế phòng thủ. Mọi người âm thầm chuẩn bị cho trận đánh. Không lâu sau, quân địch bắt đầu tiến công. Tiếng súng vang lên dữ dội. Máy bay quần thảo trên bầu trời. Từ nhiều hướng, quân địch liên tục tràn lên.

Đợt tiến công thứ nhất bị chặn lại. Rồi đợt thứ hai, thứ ba...

Tư Trạch liên tục di chuyển giữa các vị trí, quan sát tình hình và chỉ huy bộ đội. Ở đâu có nguy hiểm, ông tìm cách củng cố lực lượng ở đó. Khi một vị trí gặp khó khăn, ông lập tức điều chỉnh cách đánh.

Một người lính nói: “Thưa anh, địch lại tiến lên!” Tư Trạch đáp: “Bình tĩnh! Chờ chúng vào gần rồi đánh. Không được để lộ lực lượng quá sớm.” Nhờ sự chỉ huy bình tĩnh và mưu trí, quân ta lần lượt đánh bật các đợt tiến công của địch.

Quân địch không chịu từ bỏ. Chúng tiếp tục tổ chức nhiều đợt tấn công với sự yểm trợ của máy bay. Nhưng các chiến sĩ Tiểu đoàn 207 vẫn kiên cường bám trụ.

Cuối cùng, sau 6 đợt tiến công, quân địch phải chịu tổn thất nặng nề và buộc phải rút lui. Hơn 300 tên địch bị loại khỏi vòng chiến đấu, nhiều máy bay bị bắn rơi hoặc bắn hỏng.

Sau trận đánh, giữa chiến trường còn đầy dấu vết bom đạn, Tư Trạch không nói về công lao của mình. Ông chỉ hỏi: “Anh em có ai bị thương không? Đơn vị còn thiếu gì thì báo ngay để bổ sung.” Đối với ông, điều quan trọng nhất vẫn là đồng đội và nhiệm vụ.

Sau trận Kè Một, Võ Đông Trạch tiếp tục đảm nhiệm nhiều trọng trách trong lực lượng vũ trang. Ông sau này giữ chức Tỉnh đội trưởng Tỉnh đội Rạch Giá, tiếp tục góp sức xây dựng và chỉ huy lực lượng vũ trang địa phương trong những năm tháng chiến tranh.

Cuộc đời ông gắn liền với những năm tháng gian khổ của chiến trường Khu 9. Ông đã dành phần lớn cuộc đời mình cho quân đội, luôn giữ vững tinh thần của một người lính và người chỉ huy.

Năm 2025, Nhà nước truy tặng Võ Đông Trạch danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, ghi nhận những cống hiến của ông đối với sự nghiệp đấu tranh và bảo vệ Tổ quốc.

Ngày nay, chiến trường Kè Một năm xưa đã trở nên yên bình. Những tiếng súng của hơn nửa thế kỷ trước chỉ còn vang vọng trong ký ức và những trang lịch sử.

Nhưng khi đọc về Võ Đông Trạch, tôi vẫn có thể hình dung hình ảnh người chỉ huy năm nào đứng giữa trận địa, bình tĩnh trước những đợt tấn công dữ dội của quân địch.

Tôi hiểu rằng, một người anh hùng không chỉ được làm nên bởi những chiến công lớn, mà còn bởi lòng dũng cảm, sự mưu trí và trách nhiệm với đồng đội.

Võ Đông Trạch – người cán bộ mà đồng đội thân thương gọi là Tư Trạch – đã dành cả cuộc đời cho đất nước. Và câu chuyện về ông sẽ mãi là một bài học đẹp về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần không khuất phục trước khó khăn.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn