VÕ DUY LONG – LỜI THỀ GIỮ ĐẤT TRONG ĐÊM ĐÔNG KHỐC LIỆT
VÕ DUY LONG – LỜI THỀ GIỮ ĐẤT TRONG ĐÊM ĐÔNG KHỐC LIỆT
Bạn đã bao giờ đứng trước ranh giới mà một bên là họng súng đen ngóm của kẻ thù đang điên cuồng nhả đạn, một bên là sinh mạng của hàng chục đồng đội phía sau, để rồi đưa ra quyết định biến lồng ngực mình thành tấm chắn bọc thép chưa? Là một người trẻ của thế kỷ XXI đang tham gia cuộc thi "Cuộc chiến thời hoa lửa", tôi đã thực sự rùng mình khi được nghe một bác cựu chiến binh vùng đất Tân Kỳ kể lại khoảnh khắc ngã xuống của Thượng sĩ, Tiểu đội trưởng Võ Duy Long. Sinh năm 1940 tại mảnh đất xã Nghĩa Đồng, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An, anh bước vào chiến trường với tất cả sự chín chắn, can trường của một người trai tuổi hai mươi chín. Ngày 15 tháng 12 năm 1969, giữa lúc cái rét cắt da cắt thịt của mùa đông bao trùm lên trận địa ác liệt của đơn vị P12, một trận càn quét quy mô lớn với xe bọc thép của địch dội thẳng vào phòng tuyến của ta. Trong khói bom mù mịt và tiếng xích sắt gầm rú xé toạc không gian, anh Long đã kiên cường ôm súng trung liên bám trụ bên chiến hào, một mình nhả đạn đánh lạc hướng hỏa lực địch để tạo khoảng trống cho tiểu đội kịp thời chuyển thương binh về tuyến sau. Một loạt đạn pháo kích dội trúng vị trí công sự khiến đất đá sụp đổ bóp nghẹt lấy thân hình anh, nhưng người tiểu đội trưởng ấy dẫu hơi thở lịm dần vẫn không buông lỏng tay súng. Chi tiết biểu tượng khắc sâu vào tâm khảm đồng đội khi tìm thấy anh chính là chiếc còi đồng chỉ huy dính đầy máu và đất cát, dẫu bị mảnh bom găm méo mó nhưng vẫn được anh ngậm chặt trong miệng như một mệnh lệnh chiến đấu cuối cùng chưa bao giờ tắt. Anh ngã xuống khi tuổi hai mươi chín đang ở độ rực rỡ nhất, biến xương máu mình thành một cột mốc định vị cho dáng hình Tổ quốc yên bình. Câu kết đắt giá cho cuộc đời anh chính là dáng đứng hiên ngang trước loạt đạn, một tư thế kiêu hãnh xé nát nỗi sợ hãi cái chết để đổi lấy sự sống cho thế hệ mai sau. Đối với thanh niên thời đại số ngày nay, sự hy sinh của liệt sĩ Võ Duy Long là một lời cảnh tỉnh đanh thép rằng hòa bình không phải là điều nghiễm nhiên, mà nó được cấu thành từ những lời thề dang dở dưới lòng đất lạnh.



