Bài viết

VÕ DUY TỤNG – KHÚC TRÁNG CA MÙA HÈ VÀ BỆ TỲ LÒNG NGỰC ĐÔI MƯƠI

Nghệ An07/07/2026Hồ Thị Hạnh (Nghĩa Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

VÕ DUY TỤNG – KHÚC TRÁNG CA MÙA HÈ VÀ BỆ TỲ LÒNG NGỰC ĐÔI MƯƠI

Cái chết ở chiến trường tàn nhẫn đến mức nó có thể tước đoạt mạng sống của một chàng trai tuổi mười chín ngay trong một buổi chiều rực lửa, khi những khát vọng yêu thương của cuộc đời vẫn còn dang dở chưa một lần được ngỏ lời. Tôi đã hoàn toàn bị lay động và rơi nước mắt khi đọc những dòng tư liệu đỏ về Hạ sĩ, Tiểu đội trưởng Võ Duy Tụng, người con sinh năm 1953 tại mảnh đất Nghĩa Đồng, Tân Kỳ, Nghệ An. Qua lời kể nghẹn ngào của những người cựu chiến binh, anh Tụng bước vào đơn vị c9d3 khi tuổi đời mới mười chín, mang theo nét tinh nghịch nhưng đầy can trường ra trận. Ngày 20 tháng 5 năm 1972, trận đánh giành giật từng mét chiến hào diễn ra vô cùng khốc liệt dưới làn bom napan rải thảm của giặc Mỹ. Nhìn thấy khẩu đội súng máy yểm trợ cho đơn vị bị trúng pháo, chân súng bị gãy nát khiến làn đạn của ta lệch hướng, anh Tụng đã lao ra khỏi hầm, dùng chính lồng ngực và đôi vai gầy tuổi mười chín của mình làm bệ tỳ để đồng đội đặt thân súng lên nhả đạn quét sạch đội hình địch. Loạt đạn bắn trả điên cuồng của giặc găm thẳng vào ngực anh, người tiểu đội trưởng trẻ tuổi ngã xuống lòng hào sũng nước khi mũi phản kích của giặc vừa bị đập tan. Biểu tượng thiêng liêng đọng lại chính là chiếc thắt lưng bạt dính đầy máu và đất cát, dẫu thân hình anh đã lạnh ngắt nhưng đôi bàn tay vẫn ghì chặt bờ đất công sự như muốn níu giữ từng tấc đất quê hương. Cái kết bi tráng của anh Tụng ở tuổi mười chín là một lời thức tỉnh mạnh mẽ cho thanh niên thời đại số hôm nay về giá trị của sự hy sinh và lòng trung thành, nhắc nhở chúng ta rằng mỗi phút giây sống an yên hôm nay đã được đánh đổi bằng những lồng ngực thanh xuân đã chọn găm đạn để Tổ quốc được hồi sinh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn