Bài viết

Võ Hữu Hiền: Một Đời Tận Tụy Với Quê Hương

An Giang25/08/2026Phố (Đoàn xã Đông Thái)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Võ Hữu Hiền: Một Đời Tận Tụy Với Quê Hương

Võ Hữu Hiền: Một Đời Tận Tụy Với Quê Hương

Trong dòng chảy lịch sử đầy thăng trầm của dân tộc Việt Nam, có những con người đã lặng lẽ đóng góp cả tuổi xuân và sức lực cho độc lập, tự do và sự phát triển của quê hương. Ông Võ Hữu Hiền, một người con của vùng đất Bình An, Châu Thành, Kiên Giang, chính là một trong những tấm gương như thế. Cuộc đời ông là một bản hùng ca giản dị nhưng đầy sức lay động về tinh thần tận tụy, vượt qua bao sóng gió của thời đại để luôn giữ vững phẩm chất của một người cán bộ cách mạng kiên trung.

Sinh năm 1920, lớn lên trong bối cảnh đất nước chìm trong bóng tối nô lệ, ông sớm thấu hiểu nỗi đau của một dân tộc mất tự do. Ngọn lửa yêu nước trong ông đã bùng cháy mạnh mẽ, thôi thúc ông quyết định dấn thân vào con đường cách mạng gian khổ. Ngày 3 tháng 3 năm 1948 – một cột mốc vàng son trong đời ông – đã đánh dấu bước ngoặt khi ông chính thức bắt đầu hành trình đấu tranh vì đại nghĩa.

Suốt những năm tháng chiến tranh khốc liệt, ông Võ Hữu Hiền không ngại gian nguy, len lỏi qua từng tấc đất quê hương, từ xã Đông Thái của huyện An Biên cho đến huyện Gò Quao. Từ một thanh niên tràn đầy nhiệt huyết, ông trưởng thành qua từng vị trí, từ Bí thư Chi đoàn, Bí thư Chi bộ, cho đến Huyện ủy viên, rồi Bí thư Huyện ủy. Mỗi vị trí ông đi qua đều ghi dấu những cống hiến thầm lặng. Không chỉ là một nhà lãnh đạo chính trị, ông còn là người lính gan dạ trong các đơn vị binh vận, quân quản, luôn sát cánh cùng nhân dân và đồng đội trong những thời khắc sinh tử của dân tộc. Ông là minh chứng cho lớp cán bộ "thời chiến" – những người luôn đặt lợi ích của tập thể, của quốc gia lên trên hết thảy mọi lựa chọn cá nhân.

Khi hòa bình lập lại, đất nước chuyển mình từ chiến tranh sang kiến thiết, ông Võ Hữu Hiền lại tiếp tục dấn thân vào "mặt trận" mới đầy thử thách: mặt trận kinh tế. Với sự bền bỉ và tinh thần ham học hỏi, ông đã kinh qua nhiều trọng trách quản lý quan trọng như Trưởng Ty Lâm nghiệp, Giám đốc Công ty Du lịch, cho đến những vị trí chủ chốt trong ngành xuất nhập khẩu và vật tư tổng hợp tỉnh Kiên Giang. Dù ở lĩnh vực nào, từ rừng núi bạt ngàn đến những thương vụ xuất nhập khẩu phức tạp, ông vẫn giữ vững phong thái làm việc quyết liệt nhưng đầy tình nghĩa. Việc ông tham gia học tập tại Trường Quản lý Kinh tế Trung ương vào năm 1983, khi tuổi đã không còn trẻ, chính là bài học quý giá về tinh thần "học suốt đời" của người cộng sản.

Ngày 22 tháng 9 năm 1989, sau hơn bốn thập kỷ cống hiến không ngừng nghỉ, ông chính thức tạm biệt công việc quản lý để trở về với cuộc sống an nhiên tại Rạch Giá. Nhìn lại chặng đường dài đã qua, từ những ngày đầu tham gia cách mạng khi mới 28 tuổi cho đến khi nghỉ hưu ở tuổi 69, mỗi bước chân của ông đều in đậm tình yêu quê hương Kiên Giang sâu sắc.

Câu chuyện về ông Võ Hữu Hiền không có những chi tiết huyền thoại kỳ ảo, nhưng lại khiến người đọc trân trọng vô cùng bởi sự thật thà và kiên định. Ông là điển hình cho một thế hệ đã đi qua khói lửa, dùng sự hy sinh để đổi lấy hòa bình, rồi lại dùng trí tuệ và lòng thành để dựng xây đất nước. Cuộc đời ông như một dòng sông hiền hòa, bền bỉ chảy qua thời gian, mang theo phù sa bồi đắp cho tương lai, để lại cho thế hệ mai sau một di sản quý giá về lòng tận tụy và đạo đức cách mạng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn