Bài viết

VÔ LĂNG RỰC LỬA VÀ KHÚC CA THỜI HOA LỬA

Thanh Hóa17/09/2026Xã Nga An (Xã Nga An)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

VÔ LĂNG RỰC LỬA VÀ KHÚC CA THỜI HOA LỬA

Giữa những năm tháng thanh xuân sôi nổi nhất của đời người, có một thế hệ đã gửi lại tuổi trẻ nơi vô lăng, trên những cung đường đầy bom cày đạn xới. Câu chuyện của người chiến sĩ lái xe Phạm Văn Dùng là một lát cắt đầy tự hào và xúc động về một “thời hoa lửa” kiên cường như thế.

Sinh năm 1963, chàng trai trẻ Phạm Văn Dùng bước vào tuổi hai mươi với đầy ắp ước mơ và hoài bão. Tháng 3/1983, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, anh lên đường nhập ngũ. Đó là giai đoạn đất nước còn muôn vàn khó khăn, tiếng súng nơi biên cương vẫn chưa hoàn toàn súng tắt. Với tư cách là một chiến sĩ lái xe, mang trên vai quân hàm Hạ sĩ (H2), anh được giao trọng trách giữ vững huyết mạch giao thông, vận chuyển lương thực, vũ khí và thương binh qua những tuyến đường hiểm trở.

Suốt bốn năm ròng rã, từ tháng 3/1983 đến tháng 6/1987, cuộc đời của người hạ sĩ trẻ gắn liền với cabin xe và những đêm hành quân không đèn. Những con đường vách đá một bên, vực sâu một bên, sương mù dày đặc và những trận pháo kích bất ngờ không làm chùn bước chân người lính. Tay lái của anh là điểm tựa, là sự sống của đồng đội phía trước tiền tuyến. Trong khói bom bão đạn, tình đồng chí càng trở nên keo sơn, bền chặt. Mỗi chuyến đi an toàn trở về là một lần chiến thắng, mỗi khúc cua ngặt nghèo vượt qua là một lần thử thách bản lĩnh của người lính trẻ.

Tháng 6/1987, hoàn thành nghĩa vụ với Tổ quốc, người chiến sĩ lái xe Phạm Văn Dùng xuất ngũ trở về với cuộc sống đời thường. Hành trang anh mang theo ngoài chiếc ba lô sờn bạc là ký ức về một thời thanh xuân rực lửa, về những khúc đường cua dốc và những cái bắt tay vội vã cùng đồng đội giữa làn khói đạn.

Trở về quê hương, anh tiếp tục mang tinh thần kiên cường của người lính vào cuộc sống mưu sinh. Năm 1992 đánh dấu một bước ngoặt quan trọng khi anh lập gia đình, bắt đầu xây dựng tổ ấm nhỏ và nỗ lực lao động để ổn định cuộc sống. Bản lĩnh được rèn luyện trong quân ngũ đã giúp anh vượt qua những nhọc nhằn của những năm đầu thập niên 90 đầy biến động. Cho đến tháng 12/1998, sau nhiều năm tháng miệt mài gieo neo, gia đình anh đã gặt hái được những quả ngọt đầu tiên, cuộc sống dần đi vào ổn định, mở ra một chương mới ấm no và hạnh phúc.

Hôm nay nhìn lại, những năm tháng 1983 - 1987 ấy mãi mãi là chương đẹp nhất, thiêng liêng nhất trong cuộc đời của ông Phạm Văn Dùng. Đó không chỉ là câu chuyện của riêng ông, mà là câu chuyện của một thế hệ “tay vương tay lái, chân đạp trường sơn”, những người đã dùng máu và mồ hôi để viết nên bài ca khải hoàn cho hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
VÔ LĂNG RỰC LỬA VÀ KHÚC CA THỜI HOA LỬA | Câu chuyện thời hoa lửa