Vô lăng thanh xuân trên tuyến đường Trường Sơn
Bà Viên nay đã là một người bà mộc mạc, giản dị với mái tóc bạc phơ, nhưng ký ức về những đêm Trường Sơn mịt mù khói bom thì không bao giờ phai nhạt. Bà kể, ngày ấy những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi chân yếu tay mềm lại được giao điều khiển những chiếc xe tải Zin 130 khổng lồ. Để tránh sự phát hiện của máy bay địch, các bà phải lái xe trong đêm tối đen như mực, chỉ được dùng một bóng đèn gầm nhỏ xíu như con đom đóm. Có những đêm xe sa lầy, máy bay địch ầm ĩ trên đầu, các chị em phải nhảy xuống bùn, gồng mình vác những tảng đá lớn để chèn bánh xe. Hiện nay, mỗi dịp kỷ niệm Ngày Thương binh Liệt sĩ, những nữ tài xế Trường Sơn còn sống sót lại tề tựu bên nhau. Họ ôm nhau khóc khi hát lại những bài ca vút lên từ tuyến lửa, tự hào vì mình đã cống hiến trọn vẹn thời thanh xuân tươi đẹp nhất cho độc lập dân tộc.


