Cựu chiến binh

VÔ LĂNG THÉP TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG HUYỀN THOẠI

ÔNG HÀO - CHÀNG TRAI TUỔI ĐÔI MƯƠI, VƯỢT VÚI BĂNG RỪNG, QUYẾT TÂM ĐƯA VẬT PHẨM TIẾP TẾ ĐÚNG HẸN, BÀN GIAO CHO ĐƠN VỊ PHÍA TRƯỚC

Lạng Sơn29/12/2025VY NGUYỆT HẰNG - 8B (THCS TÂN LẬP)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

VÔ LĂNG THÉP TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG HUYỀN THOẠI

1. Giữa những ngày bình yên hôm nay, có những con người lặng lẽ mang trong mình những ký ức không thể nào quên…. Họ là những người lính năm xưa – những chiến sĩ đã gửi lại tuổi trẻ của mình nơi rừng sâu, núi thẳm; nơi bom đạn trút xuống không ngừng; nơi từng mét đường đều được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và đôi khi là cả máu xương. Trong số họ có ông Hoàng Văn Hào thôn Đồng Sinh xã Thiện Tân, tỉnh Lạng Sơn,

Ông Hào tham gia kháng chiến từ tháng 10 năm 1949, sau đó ông được nhận nhiệm vụ lái xe trên tuyến đường Trường Sơn từ năm 1966 đến 1972 – ông là một biểu tượng bình dị nhưng kiên cường của tuyến đường huyết mạch nối liền hậu phương miền Bắc với chiến trường miền Nam.

2.

Ông Hào khi ấy chỉ là chàng trai đôi mươi, lái chiếc xe tải cũ kỹ vượt dốc, băng đèo, chở từng bao gạo, từng thùn/g đạn, từng hòm thuốc vào chiến trường nóng bỏng. Con đường Trường Sơn thời ấy không phải là đường, mà là một thử thách sinh tử: trời mưa rừng, đất trơn, đèo cao hun hút và trên tất cả là máy bay Mỹ sẵn sàng dội bom bất cứ khoảnh khắc nào. Và giữa vô vàn chuyến xe đầy cam go ấy, có một kỷ niệm mà đến giờ nhắc lại, ông vẫn không thể nào quên: Đó là một ngày ông đang trên đường vận chuyển lương thực, vũ khí, đạn dược tiếp tế cho miền Nam. Con đường phía trước còn mịt mù khói bụi thì từ xa, tiếng phản lực xé gió lao đến. Chỉ vài giây sau, bom đạn địch trút xuống rền vang, bắn phá dữ dội tuyến đường nhằm chặt đứt sự tiếp tế của quân ta. Một tiếng nổ quá gần khiến đất đá văng tung tóe. Ông Hào cảm thấy chân mình đau buốt xé ngang đùi trái. Máu chảy thành dòng, thấm ướt cả ống quần. Trong tích tắc, ông hiểu rằng mình đã bị thương.

3.

Không kịp suy nghĩ nhiều, ông vội chộp lấy băng gạc cá nhân, ép chặt lên vết thương, quấn vội để cầm máu rồi lao xuống hầm trú ẩn. Bom nổ liên hồi, mặt đất rung chuyển, cây rừng đổ rạp. Ông ôm chân, nghiến răng chịu đựng. Khi loạt bom cuối cùng vừa dứt, khói bụi còn chưa tan hết, ông Hào cố gượng đứng dậy. Chân tê dại vì đau, nhưng cái đau ấy không làm ông chùn bước. Đồng đội và ông lần lượt kiểm tra từng người. Ai không bị gãy xương, tiếp tục lên xe. Ai còn lái được, ngay lập tức phải tiếp tục hành trình. Bởi phía trước, biết bao chiến sĩ của ta đang trông đợi từng thùng đạn, từng túi gạo để trụ vững giữa lửa đạn chiến trường.

Và trong khoảnh khắc ấy, ông Hào chỉ có ý nghĩ rất đỗi giản dị nhưng thiêng liêng: “Dù hy sinh cũng không thể để các chiến sĩ của ta thiếu trang bị và… Không thể để chuyến xe này dừng lại.”

Máu thì cứ chảy, vết thương thì đau buốt, nhưng ông vẫn leo lên cabin, nắm chặt vô lăng và tiếp tục cuộc hành trình. Chiếc xe nghiêng ngả qua những hố bom còn nóng, qua những khúc cua hun hút giữa đại ngàn, để cuối cùng vào đến nơi an toàn, kịp thời bàn giao cho đơn vị phía trước.

4

Chính sự kiên cường, tinh thần không lùi bước ấy đã giúp ông hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trong thời khắc nguy hiểm nhất và năm 1972, ông vinh dự được nhận Huân chương Chiến công hạng Nhì, như một sự ghi nhận cho lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng ấy.

Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, khi những con đường Trường Sơn xưa đã xanh mướt và rộn ràng tiếng trẻ thơ, câu chuyện về người lính cụ HỒ Hoàng Văn Hào nhắc chúng ta phải ghi nhớ rằng: sự bì0tgnh yên của hiện tại không phải món quà tự nhiên có được. Nó được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt, bằng những người như ông – sẵn sàng quên mình để bảo vệ Tổ quốc.

Xin cúi đầu tri ân những chiến sĩ đã cống hiến cả tuổi trẻ và xương máu cho nền độc lập
Lắng nghe chuyện xưa, chúng em hiểu: hòa bình là vô giá, và lòng biết ơn không bao giờ được phép lãng quên.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn