Võ Minh Thư (7)
Người Thợ Rà Phá Bom Mìn
Ông Nguyễn Văn Thành (sinh năm 1962, quê xã Trung Hải, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị) dành gần nửa cuộc đời mình cho công việc thầm lặng nhưng vô cùng nguy hiểm: rà phá bom mìn còn sót lại sau chiến tranh.
Sinh ra khi chiến tranh vẫn chưa kết thúc, tuổi thơ ông Thành gắn liền với những hố bom chi chít trên cánh đồng làng. Ông từng chứng kiến không ít tai nạn thương tâm do vật liệu nổ còn sót lại phát nổ bất ngờ. Chính những ký ức ấy đã thôi thúc ông sau này tham gia vào đội rà phá bom mìn của tỉnh.
Quảng Trị được biết đến là một trong những địa phương chịu ảnh hưởng nặng nề nhất bởi bom đạn. Dù chiến tranh đã lùi xa nhiều thập kỷ, dưới lòng đất vẫn còn không ít bom, đạn và vật nổ chưa phát nổ. Những quả bom nằm im lìm, tưởng như vô hại, nhưng luôn tiềm ẩn nguy cơ đối với người dân, đặc biệt là trẻ em.
Ông Thành kể rằng mỗi ngày làm việc đều bắt đầu từ rất sớm. Cả đội di chuyển đến khu vực được xác định có nguy cơ cao, mang theo thiết bị dò tìm chuyên dụng. Dưới cái nắng gắt của miền Trung, họ cẩn thận rà từng mét đất, từng thửa ruộng. Công việc đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối, chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng.
Có những hôm, ông phải nằm sát mặt đất hàng giờ để xử lý một quả đạn pháo nằm sâu dưới lớp đất cứng. Mồ hôi chảy ướt lưng áo, nhưng tay vẫn phải thật vững. Ông nói rằng khoảnh khắc căng thẳng nhất không phải khi phát hiện bom, mà là lúc tiến hành vô hiệu hóa nó. Khi ấy, mọi âm thanh xung quanh dường như im bặt, chỉ còn tiếng tim đập trong lồng ngực.
Gia đình ông từng nhiều lần lo lắng. Vợ ông nói mỗi lần ông đi làm là một lần thấp thỏm. Nhưng ông chỉ nhẹ nhàng đáp: “Nếu mình không làm, ai sẽ làm? Đất quê mình phải an toàn thì trẻ con mới được vui chơi.” Chính suy nghĩ giản dị ấy đã giúp ông vượt qua nỗi sợ hãi.
Sau nhiều năm công tác, ông cùng đồng đội đã xử lý hàng nghìn vật liệu nổ lớn nhỏ. Có những khu đất từng bị bỏ hoang vì nguy hiểm, nay đã trở thành ruộng lúa xanh tốt. Có nơi được xây trường học, sân bóng, nhà văn hóa. Mỗi lần nhìn thấy trẻ em chạy nhảy trên mảnh đất từng đầy bom mìn, ông lại cảm thấy công việc của mình thật xứng đáng.
Ông Thành từng chia sẻ:
“Mỗi quả bom được tháo gỡ là thêm một mảnh đất an toàn cho trẻ em. Mỗi mét đất sạch là thêm một niềm hy vọng cho tương lai.”
Giờ đây, dù tuổi đã ngoài sáu mươi, ông vẫn tham gia công tác tư vấn, hướng dẫn lớp trẻ trong đội về kỹ năng và tinh thần trách nhiệm. Ông mong rằng một ngày nào đó, Quảng Trị sẽ không còn được nhắc đến như vùng đất của bom mìn, mà là vùng đất của sự hồi sinh và phát triển.
Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Thành là minh chứng cho những con người âm thầm góp phần hàn gắn vết thương chiến tranh. Không ồn ào, không hào nhoáng, nhưng công việc của ông đã và đang trả lại sự bình yên cho quê hương – để những cánh đồng Quảng Trị thực sự trở thành nơi gieo mầm cho sự sống, chứ không còn ẩn giấu hiểm nguy dưới lòng đất.


