Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Võ Nguyên Giáp (3)

Võ Nguyên Giáp (tên khai sinh: Võ Giáp, bí danh: Văn) sinh ngày 25-8-1911 tại làng An Xá, nay là xã Lộc Thủy, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình, trong một gia đình nhà nho giàu truyền thống yêu nước. Ông học giỏi, sớm được cha mẹ giáo dục về lòng yêu nước, căm thù quân xâm lược

Cần Thơ06/03/2026Võ Thanh Phú - Chi hội sinh viên Ninh Kiều (Đoàn phường Ninh Kiều)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP

“Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập và sự thật đã thành một nước tự do, độc lập. Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập ấy”. Đây là lời khẳng định và cũng chính là lời kết trong bản Tuyên ngôn Độc lập do Chủ tịch Hồ Chí Minh thay mặt Chính phủ lâm thời đọc vào chiều 2-9-1945, tại quảng trường Ba Đình (Hà Nội), khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ cộng hòa (nay là nước Cộng hòa XHCN Việt Nam). Tuyên ngôn độc lập khai sinh nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ngày 2/9/1945 đã đi vào lịch sử như áng thiên cổ hùng văn, xúc động lòng người, lay động hàng triệu trái tim vì công lý, hòa bình, độc lập, tự do dân tộc. Để được như Việt Nam hùng mạnh như ngày nay là nhờ rất nhiều công sức đóng góp của tất cả dân tộc Việt Nam, các người Mẹ Việt Nam Anh hùng, các lực lượng vũ trang nhân dân, các cựu chiến binh, cựu thanh niên xung phong, người có công với cách mạng.Liệt sĩ, thân nhân, người chứng kiến lịch sử… tiêu biểu nhất trong các vị không ai khác ngoài Đại tướng Võ Nguyên Giáp - một biểu tượng vĩnh cửu của trí tuệ, bản lĩnh và nhân cách Việt Nam.

Võ Nguyên Giáp (tên khai sinh: Võ Giáp, bí danh: Văn) sinh ngày 25-8-1911 tại làng An Xá, nay là xã Lộc Thủy, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình, trong một gia đình nhà nho giàu truyền thống yêu nước. Ông học giỏi, sớm được cha mẹ giáo dục về lòng yêu nước, căm thù quân xâm lược. Năm 1925-1926, ông tham gia phong trào học sinh yêu nước ở Trường Quốc học Huế và tiếp thu tư tưởng cách mạng của Nguyễn Ái Quốc. Năm 1927, Võ Nguyên Giáp gia nhập Tân Việt Cách mạng Đảng. Năm 1929, ông cùng một số đồng chí cải tổ Tân Việt thành Đông Dương Cộng sản Liên đoàn, một trong 3 tổ chức đảng hợp nhất thành Đảng Cộng sản Việt Nam. Thời gian này, Võ Nguyên Giáp được tiếp xúc với các tài liệu tuyên truyền cách mạng và Chủ nghĩa Mác, trong đó có các bài giảng của Nguyễn Ái Quốc, Bản án chế độ thực dân Pháp.

Giữa dòng chảy nghìn năm của dân tộc, Đại tướng Võ Nguyên Giáp rực sáng như một tượng đài sử thi, người đã biến những điều không thể thành huyền thoại bất tử. Cuộc đời ông là bản anh hùng ca được viết bằng trí tuệ của một nhà giáo và bản lĩnh của một thiên tài quân sự lỗi lạc. Cột mốc đầu tiên khắc tên ông vào lịch sử là ngày 22/12/1944, khi ông chỉ huy 34 chiến sĩ đầu tiên thành lập Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân. Với vũ khí thô sơ nhưng ý chí sắt đá, ông đã thổi bùng ngọn lửa kháng chiến qua hai chiến thắng Phai Khắt, Nà Ngần, đặt viên gạch nền móng cho Quân đội Nhân dân Việt Nam anh hùng. Đỉnh cao chói lọi nhất chính là Điện Biên Phủ 1954. Giữa chiến trường rực lửa, ông đã đưa ra "quyết định khó khăn nhất cuộc đời": hoãn tấn công để chuyển từ Đánh nhanh sang Đánh chắc. Sự xoay trục chiến lược ấy không chỉ nghiền nát tập đoàn cứ điểm "bất khả chiến bại" của quân Pháp mà còn là minh chứng cho một trái tim nhân văn, quyết bảo toàn từng giọt máu của chiến sĩ. Để rồi, khi vận nước đến hồi quyết định vào mùa Xuân 1975, mệnh lệnh đanh thép: "Thần tốc, thần tốc hơn nữa; táo bạo, táo bạo hơn nữa..." phát đi từ cánh tay ông đã như tiếng thiên lôi, thúc giục các đại đoàn quân chủ lực quét sạch bóng thù, thu giang sơn về một mối. Dẫu đã thanh thản về với đất mẹ, hình tượng vị Tổng tư lệnh trong bộ quân phục giản dị vẫn sừng sững như ngọn núi lớn, là niềm tự hào kiêu hãnh của một Việt Nam kiên cường, bất khuất trước mọi cường bang.

Đứng trước tượng đài của ông, tôi tự hỏi: Điều gì đã làm nên một huyền thoại sống xuyên qua hai thế kỷ? Phải chăng đó là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa cái trí của một nhà giáo, cái dũng của một quân nhân và cái tâm của một người con ưu tú đất Việt? Sự ra đi của ông vào năm 2013 đã tạo nên một cơn địa chấn của cảm xúc. Tôi vẫn nhớ như in hình ảnh hàng triệu người dân, từ những cụ già tóc bạc đến những em thơ, đứng lặng lẽ dọc các con phố Hà Nội để tiễn đưa ông về với đất mẹ Quảng Bình. Đó là "cuộc duyệt binh" lớn nhất lịch sử – một cuộc duyệt binh không súng ống, chỉ có nước mắt và lòng biết ơn vô hạn.Với thế hệ trẻ chúng tôi,

Đại tướng Võ Nguyên Giáp không chỉ là một nhân vật trong sách giáo khoa. Ông là ngọn lửa truyền cảm hứng về lòng yêu nước, về tinh thần tự học và ý chí vượt qua mọi nghịch cảnh. Ông dạy chúng tôi rằng: Để làm nên những điều vĩ đại, trước hết phải có một trái tim biết yêu thương đồng bào mình.Đại tướng đã về với Bác Hồ, về với vùng biển Vũng Chùa - Đảo Yến yên bình, nhưng bóng hình ông vẫn luôn sừng sững trong dòng chảy lịch sử dân tộc. Viết về ông, tôi không thấy mình đang viết về quá khứ, mà đang viết về một nguồn năng lượng sống mãi, thôi thúc chúng ta phải sống sao cho xứng đáng với lớp cha anh đi trước. Võ Nguyên Giáp – Một cái tên, một huyền thoại, một trái tim Việt Nam bất diệt!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn