Võ Nguyên Giáp – Khi sinh mạng người lính đứng trước một quyết định quân sự
Trong chiến tranh, người chỉ huy thường được nhớ đến bởi những mệnh lệnh tiến công.
Nhưng một trong những quyết định nổi tiếng nhất của Võ Nguyên Giáp lại là:
chưa đánh.
Ngày 26/1/1954, kế hoạch tiến công Điện Biên Phủ theo phương châm “đánh nhanh, giải quyết nhanh” đã đi đến những bước cuối cùng.
Pháo đã vào trận địa.
Bộ đội đã chuẩn bị.
Nếu thay đổi kế hoạch, tất cả phải làm lại.
Nhưng Võ Nguyên Giáp nhận thấy điều kiện bảo đảm chắc thắng chưa có.
Đối phương đã củng cố tập đoàn cứ điểm. Bộ đội ta lại chưa có nhiều kinh nghiệm đánh công sự kiên cố quy mô lớn.
Ông đứng trước hai lựa chọn.
Một là tiếp tục kế hoạch đã thống nhất.
Hai là dừng lại.
Cuối cùng, Tổng Tư lệnh chọn phương án thứ hai.
Lệnh hoãn tiến công được ban ra. Bộ đội rút khỏi vị trí. Pháo được kéo khỏi trận địa để chuẩn bị lại.
Quyết định ấy đồng nghĩa chiến dịch sẽ kéo dài, hậu cần khó khăn hơn và mọi kế hoạch phải thay đổi.
Nhưng nó tạo điều kiện để quân ta chuẩn bị kỹ hơn.
Khi chiến dịch chính thức bắt đầu ngày 13/3, phương châm đã là “đánh chắc, tiến chắc”.
Ngày 7/5/1954, chiến dịch kết thúc thắng lợi.
Võ Nguyên Giáp sau này coi việc thay đổi phương châm là quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời chỉ huy.
Điện Biên Phủ vì vậy để lại một bài học vượt ra ngoài quân sự:
Bản lĩnh của người chỉ huy không nằm ở việc luôn ra lệnh tiến lên. Đôi khi nó nằm ở khả năng chịu trách nhiệm để nói: chưa thể đánh.



