Bài viết

VÕ NGUYÊN GIÁP – NGƯỜI GIỮ NGỌN LỬA “QUYẾT CHIẾN, QUYẾT THẮNG”

“Câu chuyện Chiến thắng Điện Biên Phủ” tái hiện những ngày tháng hào hùng của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, qua hình ảnh Đại tướng Võ Nguyên Giáp – Tổng Tư lệnh Quân đội nhân dân Việt Nam, Chỉ huy trưởng Chiến dịch Điện Biên Phủ.

12/08/2026Đoàn Phường 3 - Bảo Lộc (Phường 3 - Bảo Lộc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
VÕ NGUYÊN GIÁP – NGƯỜI GIỮ NGỌN LỬA “QUYẾT CHIẾN, QUYẾT THẮNG”

Cuối năm 1953, trước tình hình chiến trường thay đổi, Bộ Chính trị và Chủ tịch Hồ Chí Minh quyết định mở Chiến dịch Điện Biên Phủ. Đại tướng Võ Nguyên Giáp được giao trọng trách trực tiếp chỉ huy chiến dịch. Đây là nhiệm vụ đặc biệt quan trọng, bởi Điện Biên Phủ được thực dân Pháp xây dựng thành một tập đoàn cứ điểm quân sự mạnh ở Đông Dương.

Ngày 13 tháng 3 năm 1954, quân ta nổ súng mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ. Trải qua 56 ngày đêm chiến đấu vô cùng gian khổ và ác liệt, quân và dân ta đã từng bước tiêu diệt các cứ điểm của địch, thắt chặt vòng vây, tiến tới trận quyết chiến cuối cùng.

Một dấu mốc đặc biệt trong câu chuyện về Đại tướng Võ Nguyên Giáp là quyết định chuyển phương châm tác chiến từ “đánh nhanh, thắng nhanh” sang “đánh chắc, tiến chắc”. Quyết định ấy thể hiện bản lĩnh, sự thận trọng, khả năng đánh giá tình hình và trách nhiệm của người chỉ huy trước sinh mạng của hàng vạn cán bộ, chiến sĩ. Từ đó, quân ta từng bước xây dựng trận địa, kéo pháo, đào hào, bao vây và tiến công tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ.

Trong suốt chiến dịch, dưới sự lãnh đạo của Trung ương Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh, sự chỉ huy của Bộ Chỉ huy chiến dịch và tinh thần chiến đấu quả cảm của quân đội, cùng sự đóng góp to lớn của dân công, thanh niên xung phong và đồng bào các dân tộc, quân ta đã vượt qua muôn vàn khó khăn, gian khổ. Chiến thắng là kết quả của sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc.

Chiều ngày 7 tháng 5 năm 1954, lá cờ “Quyết chiến – Quyết thắng” tung bay trên nóc hầm chỉ huy của tướng De Castries. Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ hoàn toàn bị tiêu diệt, đánh dấu thắng lợi quyết định của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.

Qua câu chuyện về Đại tướng Võ Nguyên Giáp và Chiến thắng Điện Biên Phủ, bài viết muốn gửi đến thế hệ hôm nay một thông điệp sâu sắc: Chiến thắng Điện Biên Phủ không chỉ là chiến thắng của một trận đánh, mà là chiến thắng của lòng yêu nước, ý chí độc lập, trí tuệ, bản lĩnh và sức mạnh đại đoàn kết của dân tộc Việt Nam.

Đối với học sinh hôm nay, học về Điện Biên Phủ không chỉ để biết một sự kiện lịch sử, mà còn để hiểu rằng cuộc sống hòa bình hiện tại được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và máu xương của thế hệ cha anh. Từ đó, mỗi học sinh cần biết trân trọng hòa bình, tự hào về truyền thống dân tộc, chăm chỉ học tập, rèn luyện bản lĩnh, đạo đức và trách nhiệm để góp phần xây dựng quê hương, đất nước.

Nếu thế hệ cha anh đã làm nên Điện Biên Phủ bằng lòng dũng cảm, trí tuệ và sự hy sinh, thì thế hệ hôm nay hãy tiếp nối chiến thắng ấy bằng tri thức, khát vọng và những việc làm tốt đẹp mỗi ngày.

Thể loại: Bài viết   
Thời kỳ lịch sử: Kháng chiến chống thực dân Pháp (1946–1954)

CÓ MỘT CHIẾN THẮNG ĐƯỢC VIẾT BẰNG CẢ MỘT DÂN TỘC

Có những ngày tháng đã đi qua nhưng không bao giờ thuộc về quá khứ.

Có những con người đã trở về với đất mẹ nhưng tên tuổi vẫn sống mãi trong lòng dân tộc.

Và có những chiến thắng không chỉ được ghi bằng ngày tháng trên những trang sách lịch sử, mà được viết bằng mồ hôi, nước mắt, lòng quả cảm và sự hy sinh của hàng triệu con người.

Điện Biên Phủ – 7 tháng 5 năm 1954 là một chiến thắng như thế.

Hôm nay, hơn bảy mươi năm đã trôi qua, chúng em – những đội viên của Liên đội Trường Tiểu học Bế Văn Đàn, Phường 3 Bảo Lộc, tỉnh Lâm Đồng – được học tập dưới bầu trời hòa bình.

Nhưng mỗi khi mở trang sách lịch sử, chúng em lại nghe như có tiếng bước chân hành quân giữa núi rừng Tây Bắc, tiếng cuốc xẻng đào chiến hào, tiếng dân công gọi nhau trên những con đường dốc, tiếng pháo kéo vượt núi và tiếng hô “Quyết chiến! Quyết thắng!” vang lên giữa lòng Điện Biên.

Trong câu chuyện ấy có một người chỉ huy đặc biệt. Đó là Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Nhưng câu chuyện về ông không phải câu chuyện của một cá nhân làm nên chiến thắng.

Đó là câu chuyện về một vị tướng biết dựa vào nhân dân, biết lắng nghe thực tế chiến trường và cùng toàn quân, toàn dân làm nên một chiến thắng chấn động địa cầu.

TỪ NIỀM TIN CỦA BÁC HỒ ĐẾN MỘT TRỌNG TRÁCH LỊCH SỬ

Trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, cách mạng Việt Nam phải đối mặt với vô vàn khó khăn.

Đất nước vừa giành được độc lập.

Chính quyền cách mạng còn non trẻ.

Quân đội còn thiếu thốn về vũ khí, trang bị.

Kẻ thù có ưu thế lớn về phương tiện chiến tranh.

Nhưng Việt Nam có một thứ sức mạnh mà đối phương không thể dễ dàng khuất phục:

lòng yêu nước và ý chí giành độc lập của cả dân tộc.

Trong cuộc đấu tranh ấy, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã tin tưởng giao cho Võ Nguyên Giáp nhiều trọng trách quan trọng trong việc xây dựng và tổ chức lực lượng vũ trang cách mạng.

Từ một người thầy giáo dạy lịch sử, Võ Nguyên Giáp trở thành người chỉ huy quân đội.

Từ những đội quân ban đầu còn rất nhỏ bé, dưới sự lãnh đạo của Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh, Quân đội nhân dân Việt Nam từng bước trưởng thành qua chiến đấu. Đến năm 1953, cuộc kháng chiến bước vào giai đoạn quyết liệt.

Một trận quyết chiến lớn đang đến gần. Đó là Điện Biên Phủ.

 ĐIỆN BIÊN PHỦ – TẬP ĐOÀN CỨ ĐIỂM GIỮA LÒNG TÂY BẮC

Cuối năm 1953, thực dân Pháp xây dựng Điện Biên Phủ thành một tập đoàn cứ điểm quân sự mạnh.

Chúng tập trung tại đây một lực lượng lớn, xây dựng hệ thống cứ điểm kiên cố với ý đồ biến Điện Biên Phủ thành một pháo đài không thể công phá.

Đối với quân Pháp, Điện Biên Phủ được xem là một “con nhím” khổng lồ giữa núi rừng Tây Bắc.

Nhưng đối với quân và dân Việt Nam, nơi đây trở thành chiến trường quyết định.

Ngày 6 tháng 12 năm 1953, Bộ Chính trị quyết định mở Chiến dịch Điện Biên Phủ. Đại tướng Võ Nguyên Giáp được giao làm Chỉ huy trưởng kiêm Bí thư Đảng ủy Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Trước mặt ông là một nhiệm vụ chưa từng có. Phía sau ông là niềm tin của Đảng, của Chủ tịch Hồ Chí Minh và của toàn dân. Và phía trước là một chiến trường mà chỉ một quyết định sai lầm cũng có thể phải trả giá bằng sinh mạng của hàng vạn cán bộ, chiến sĩ.

MỘT QUYẾT ĐỊNH LÀM THAY ĐỔI LỊCH SỬ

Có lẽ trong toàn bộ câu chuyện Điện Biên Phủ, một trong những khoảnh khắc khiến chúng em xúc động nhất là quyết định của Đại tướng Võ Nguyên Giáp trước giờ nổ súng.

Theo kế hoạch ban đầu, quân ta dự kiến tiến hành phương châm “đánh nhanh, thắng nhanh”.

Nhưng sau khi trực tiếp nghiên cứu tình hình, cân nhắc tương quan lực lượng và nhận thấy những khó khăn có thể xảy ra, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đi đến một quyết định vô cùng khó khăn:

Chuyển phương châm tác chiến từ “đánh nhanh, thắng nhanh” sang “đánh chắc, tiến chắc”.

Đó không phải là một quyết định dễ dàng.

Bởi mỗi ngày chậm lại là thêm khó khăn.

Mỗi ngày kéo dài là thêm thử thách.

Nhưng phía sau quyết định ấy là trách nhiệm đối với sinh mạng của hàng vạn người lính.

Một vị tướng không chỉ cần lòng dũng cảm.

Một vị tướng còn cần bản lĩnh biết thay đổi khi thực tế đòi hỏi.

Và lịch sử đã chứng minh sự đúng đắn của quyết định ấy.

NHỮNG ĐÔI VAI KÉO PHÁO – NHỮNG BƯỚC CHÂN LÀM NÊN CHIẾN THẮNG

Nhưng Điện Biên Phủ không thể chiến thắng chỉ bằng một mệnh lệnh của người chỉ huy.

Đằng sau Đại tướng Võ Nguyên Giáp là hàng vạn người lính.

Đằng sau hàng vạn người lính là cả một hậu phương rộng lớn.

Đó là những người dân gùi từng bao gạo.

Những dân công đẩy xe, kéo pháo.

Những thanh niên xung phong mở đường.

Những người mẹ ở quê nhà chắt chiu từng hạt gạo gửi ra tiền tuyến.

Những người lính băng rừng vượt núi.

Những đôi chân trần đi qua bùn đất.

Những chiếc xe đạp thồ chở hàng vượt qua những con đường hiểm trở.

Có những khẩu pháo nặng hàng tấn đã được kéo bằng sức người qua núi cao, vực sâu.

Mỗi bước chân ấy là một lời khẳng định:

Không có khó khăn nào lớn hơn ý chí của một dân tộc đã quyết tâm giành độc lập.

Vì thế, khi nhắc đến Đại tướng Võ Nguyên Giáp, chúng em không

chỉ nghĩ đến một vị tướng đứng trong sở chỉ huy.

Chúng em nghĩ đến cả một dân tộc đứng sau ông.

Một vị tướng có thể đưa ra quyết định.

Nhưng chính nhân dân đã biến quyết định ấy thành sức mạnh trên chiến trường.

56 NGÀY ĐÊM – 56 NGÀY ĐÊM CỦA Ý CHÍ VIỆT NAM

Ngày 13 tháng 3 năm 1954, Chiến dịch Điện Biên Phủ chính thức bắt đầu.

Tiếng pháo của quân ta vang lên giữa núi rừng Tây Bắc.

Trận đánh mở màn vào các cứ điểm phía bắc tập đoàn cứ điểm.

Rồi những trận chiến liên tiếp diễn ra.

Ngày qua ngày.

Đêm nối đêm.

Quân ta từng bước tiến công, bao vây, chia cắt và thu hẹp khu vực kiểm soát của quân Pháp.

Những chiến hào ngày càng siết chặt.

Những con đường tiếp tế ngày càng bị khống chế.

Quân Pháp bị đẩy vào thế ngày càng khó khăn.

Nhưng để có được từng bước tiến ấy, quân ta cũng phải trả giá rất lớn.

Biết bao chiến sĩ đã hy sinh.

Biết bao người bị thương.

Biết bao người đã chiến đấu trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt.

Vậy mà không ai lùi bước.

56 ngày đêm.

56 ngày đêm của lòng dũng cảm.

56 ngày đêm của ý chí.

56 ngày đêm của niềm tin.

Và 56 ngày đêm của cả dân tộc hướng về Điện Biên.

CHIỀU 7 THÁNG 5 – LÁ CỜ TRÊN NÓC HẦM DE CASTRIES

Chiều ngày 7 tháng 5 năm 1954.

Sau 56 ngày đêm chiến đấu, quân ta mở đợt tiến công cuối cùng.

Các vị trí phòng thủ của quân Pháp lần lượt bị đánh chiếm.

Trung tâm tập đoàn cứ điểm bị bao vây.

Và rồi khoảnh khắc lịch sử đã đến.

Lá cờ “Quyết chiến – Quyết thắng” tung bay trên nóc hầm chỉ huy của tướng De Castries.

Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ hoàn toàn bị tiêu diệt.

Chiến dịch kết thúc thắng lợi.

Điện Biên Phủ trở thành một mốc son chói lọi trong lịch sử dân tộc Việt Nam.

Nhưng khi nhìn vào khoảnh khắc chiến thắng ấy, chúng em hiểu rằng lá cờ không chỉ được dựng lên bởi những người còn sống.

Phía sau lá cờ ấy là những người đã nằm xuống.

Là những người lính không trở về.

Là những người dân công đã kiệt sức trên đường.

Là những người mẹ chờ con.

Là những người vợ chờ chồng.

Là cả một dân tộc đã cùng nhau đi qua những năm tháng gian lao

nhất.

Vì vậy, Điện Biên Phủ không chỉ là chiến thắng của quân đội.

Đó là chiến thắng của lòng dân.

VII. VÕ NGUYÊN GIÁP – NGƯỜI TƯỚNG CỦA NHÂN DÂN

Điều khiến chúng em xúc động khi tìm hiểu về Đại tướng Võ Nguyên Giáp không chỉ là tài năng quân sự.

Đó còn là cách ông nhìn về con người.

Trong chiến tranh, mỗi quyết định của người chỉ huy đều liên quan đến sinh mạng của chiến sĩ.

Vì vậy, một trong những phẩm chất quan trọng của người cầm quân là biết quý trọng từng người lính.

Quyết định chuyển từ “đánh nhanh, thắng nhanh” sang “đánh chắc, tiến chắc” cho thấy một tư duy quân sự đặt hiệu quả và sinh mạng bộ đội lên hàng đầu.

Chiến thắng Điện Biên Phủ vì thế không chỉ là chiến thắng của pháo

binh, bộ binh hay chiến hào.

Đó là chiến thắng của trí tuệ, bản lĩnh, lòng dân và sức mạnh đoàn kết.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã trở thành một trong những vị tướng tiêu biểu của lịch sử Việt Nam thế kỷ XX.

Nhưng trong câu chuyện của chúng em, ông không đứng một mình.

Bên cạnh ông là Bác Hồ.

Sau lưng ông là Trung ương Đảng.

Bên cạnh ông là Bộ Chỉ huy chiến dịch.

Trên chiến trường là những người lính.

Và rộng lớn hơn hết là nhân dân Việt Nam.

TỪ ĐIỆN BIÊN NĂM XƯA ĐẾN MÁI TRƯỜNG HÔM NAY

Hơn bảy mươi năm đã trôi qua.

Điện Biên hôm nay đã đổi thay.

Đất nước Việt Nam hôm nay cũng đã đổi thay.

Những con đường năm xưa từng in dấu chân bộ đội nay đã có những con đường mới.

Những đứa trẻ được sinh ra trong chiến tranh nay đã trở thành ông bà, cha mẹ.

Còn chúng em – những học sinh của Trường Tiểu học Bế Văn Đàn, Phường 3 Bảo Lộc, tỉnh Lâm Đồng – được lớn lên trong hòa bình.

Chúng em được đến trường mỗi ngày.

Được học tập.

Được vui chơi.

Được mơ ước.

Được tự do lựa chọn con đường tương lai.

Nhưng càng được sống trong hòa bình, chúng em càng phải hiểu giá trị của hòa bình.

Bởi hòa bình không tự nhiên mà có.

Hòa bình được đánh đổi bằng máu xương.

Độc lập được đánh đổi bằng tuổi trẻ.

Và tương lai đất nước được đặt trên nền móng của những thế hệ đã hy sinh.

CHÚNG EM SẼ TIẾP NỐI “ĐIỆN BIÊN PHỦ” BẰNG CÁCH NÀO?

húng em không thể trở lại năm 1954.

Không thể kéo những khẩu pháo vượt núi.

Không thể chiến đấu trong những chiến hào Điện Biên.

Nhưng chúng em có thể tiếp nối tinh thần Điện Biên bằng những việc làm của ngày hôm nay.

Đó là học tập thật tốt.

Là biết vượt qua khó khăn.

Là không bỏ cuộc trước một bài toán khó.

Là biết đoàn kết với bạn bè.

Là kính trọng thầy cô, yêu thương cha mẹ.

Là biết giữ gìn môi trường.

Là biết chia sẻ với những người còn khó khăn.

Là biết tự hào về lịch sử dân tộc nhưng không ngủ quên trong niềm tự hào ấy.

Bởi nếu cha anh ngày trước chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc, thì thế hệ chúng em hôm nay phải học tập để xây dựng và phát triển Tổ quốc.

Nếu cha anh đã dùng sức mạnh của đôi tay để kéo pháo, mở đường, dựng chiến hào, thì chúng em sẽ dùng tri thức và sự sáng tạo để mở những con đường mới cho tương lai.

Nếu những người lính Điện Biên đã không sợ gian khổ, chúng em cũng phải học cách không sợ thất bại.

Nếu họ đã biết đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên lợi ích cá nhân, chúng em cũng phải học cách sống có trách nhiệm với tập thể và cộng đồng.

ĐIỆN BIÊN – NGỌN LỬA TRAO CHO THẾ HỆ MAI SAU

Có thể một ngày nào đó, những người lính Điện Biên năm xưa sẽ chỉ còn hiện diện trong những bức ảnh đen trắng.

Có thể những chiến hào năm xưa sẽ phủ xanh cỏ.

Có thể tiếng đại bác của năm 1954 sẽ chỉ còn vang lên trong những thước phim tư liệu.

Nhưng Điện Biên Phủ sẽ không bao giờ im tiếng.

Bởi Điện Biên đã trở thành một phần ký ức thiêng liêng của dân tộc.

Và mỗi thế hệ Việt Nam lại có trách nhiệm kể tiếp câu chuyện ấy.

Hôm nay, chúng em kể về Điện Biên.

Ngày mai, chúng em sẽ kể cho những em nhỏ khác.

Để các em hiểu rằng:

Có một thời cha ông đã chiến đấu trong gian khổ.

Có một vị tướng đã đứng trước một quyết định lịch sử.

Có những người lính đã gửi lại tuổi xuân nơi núi rừng Tây Bắc.

Có những người dân đã góp từng hạt gạo, từng đôi quang gánh, từng chuyến xe đạp.

Và tất cả đã cùng làm nên một chiến thắng.

Chiến thắng Điện Biên Phủ.

Nếu được chọn một hình ảnh để nhớ về Điện Biên Phủ, chúng em sẽ nhớ hình ảnh lá cờ “Quyết chiến – Quyết thắng” tung bay trên nóc hầm De Castries chiều 7 tháng 5 năm 1954.

Nếu được chọn một âm thanh, chúng em sẽ nhớ tiếng hô vang của những người lính trong ngày chiến thắng.

Nếu được chọn một bài học, chúng em sẽ nhớ rằng:

Không có sức mạnh nào lớn hơn sức mạnh của một dân tộc biết đoàn kết vì độc lập, tự do.

Và nếu được gửi một lời đến thế hệ cha anh, chúng em xin nói:

Chúng cháu cảm ơn các bác, các anh, các chị!

Cảm ơn những người đã đi qua chiến tranh để chúng cháu được sống trong hòa bình.

Cảm ơn những người đã gửi lại tuổi xuân cho đất nước.

Cảm ơn Đại tướng Võ Nguyên Giáp – người đã cùng quân và dân ta viết nên một trang sử vẻ vang.

Hôm nay, chúng cháu chưa thể làm những điều lớn lao.

Nhưng chúng cháu có thể bắt đầu từ chính lớp học của mình.

Học tập chăm chỉ hơn.

Sống đoàn kết hơn.

Có trách nhiệm hơn.

Biết ước mơ và biết biến ước mơ thành hành động.

Bởi chúng cháu hiểu rằng:

Điện Biên Phủ không chỉ là câu chuyện của năm 1954.

Điện Biên Phủ còn là lời nhắn gửi cho hôm nay.

Rằng mỗi thế hệ đều phải tự viết nên “Điện Biên Phủ” của thời đại mình – bằng trí tuệ, nghị lực, lòng nhân ái và trách nhiệm với quê hương, đất nước.

Và với chúng em, những đội viên nhỏ của Liên đội Trường Tiểu học Bế Văn Đàn, Phường 3 Bảo Lộc, tỉnh Lâm Đồng, ngọn lửa Điện Biên sẽ mãi được gìn giữ.

Giữ trong trái tim         

Giữ trong trang sách    
Giữ trong những việc tốt mỗi ngày.

Và giữ trong khát vọng xây dựng một Việt Nam ngày càng giàu đẹp, văn minh.

Điện Biên Phủ – 1954.

Một chiến thắng của lịch sử.

Một niềm tự hào của dân tộc.

Một ngọn lửa trao lại cho thế hệ chúng em.

Và chúng em xin hứa: sẽ không để ngọn lửa ấy tắt.

(Nguồn tài liệu: Bảo tàng lịch sử Quốc gia)

image.pngimage.pngimage.png

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn