Võ Nguyên Giáp - nhà lãnh đạo quân sự tài ba
Võ Nguyên Giáp - nhà lãnh đạo quân sự tài ba
Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết bằng mồ hôi, nước mắt và máu của các thế hệ anh hùng. Đặc biệt là giai đoạn khoảng chiến trường kì chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ là môtj chương bi tráng, nơi mà lòng yêu nước,ý chí quật cường của nhân dân ta dược toả sáng rực rỡ nhất.Trong bối cảnh lửa đạn khốc liệt ấy, đất nước đã sản sinh ra những con ngườ vĩ đại, mà tên tuổi của họ đã trở thành huyền thoại. Một trong số đó là Đại tướng Võ Nguyên Giáp, người học trò xuất xắc của của chủ tịch Hồ Chí Minh. Suốt những năm dài chiến tranh, vị Tổng tư lệnh tối cao này không chỉ là thiên tài quân sự, người khai sinh ra Quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng, mà còn là một trái tim nhân hậu, một khối óc mẫn tệp luôn trăn chở vì sinh mạng của từng người lính, vì sự đọc lập tự do của dân tộc
Cuộc sống của vị Tổng tư lệnh tại chiến khu Việt Bắc hay trong những năm tháng chống Mỹ đầy gian khổ, thiếu thốn không hề dễ dàng hsy xa hoa. Trái ngược với vẻ oai nguyêm, lẫm liệt trên các ảnh lịch sử mà chúng ta thường thấy. Hình ảnh đời thường của ông là một người luôn cặm cụi, tận tuỵ bên những tấm bản đồ cũ kì, những tập tài liệu, hoặc trong căn gầm ẩm thấp, ông có thể thức trắng đêm để nghiền ngẫm từng tin tức, phân tích từng đường đi nước bước, từng âm mưu, thủ đoạn của kẻ thù.
Bữa cơm của Đại tướng cững rất đạm bạc, có khi chỉ là bát cháo loãng, vài cọng rau rừng, hay miếng thịt kho giản dị. Nhưng trong hoàn cảnh khó khắn ấy, tâm trí ông chưa bao giừo nghỉ ngơi. Ông luôn dành thời gian đi thăm hỏi chiến sĩ, trò chuyện thâm tình để hiểu rõ tâm tư,, nguyện vọng, hoàn cảnh của họ. Hình ảnh ông ngồi trên một tảng đá hoặc bếp lửa, ân cần hỏi han về một người lính trẻ về gia đình, về quê hương về những khó khăn trên mặy trận, đã trở thành nguồn động viên tinh thần lớn lao, tiếp thêm sức mạnh, niềm tin và ý chí chiến đấu cho toàn quân . Ông không chỉ là một vị tướng, ông còn là người cha, người đồng chí thân thiết. Sự giản dị, gần gũi đó đã xoá nhoà khoảng cách giữa người lãnh đạo cao nhất và người lính bình thường, tạo nên một khối đoàn kết vững chắc, một sức mạnh vô song của quân đội ta.
Một trong những thời điểm gay cấn và quyết định nhất trong sự nghiệp cầm quân của Đại Tướng và cũng là bước ngoạt của lịch sử dân tộc chính là trước thềm chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954. Khi đó, Pháp đã xây dựng Điện Biên Phủ thành một tập đoàn cứ điểm mạnh nhất Đông Dương, với ý đồ nghiền nát chủ lực của chúng ta, Theo kế hoạch tác chiến ban đầu, ta dự định "đánh nhanh thắng nhanh" để kết thúc chiến dịch trong vòng 3 ngày 2 đêm. Với phương châm táo bạo, dựa trên lợi thế bí mật, bất ngờ.
Tuy nhiên khi các dơn vị đã vào vị trí, pháo đã kéo vào trận địa, sẵn sàng tấn công, Đại tướng Võ Nguyên Giáp lại nhận thấy một vấn đề lớn, cực kì nguy hiểm. Tình hình chiến trường đã thay đổi, thế trận của địch đã được củng cố hơn nhiều so với dự kiến. Nếu cứ giữ nguyên phương án cũ bộ đội ta sẽ phải đối mặt với một cuộc chiến "cảm tử" , cộng dồn giáp lá cà, và chắc chắn sẽ chịu tổn thất nặng nề, thương vong lớn. Áp lực từ mặt trận, từ các cán bộ tham mưu và cả sự mong chờ của Bác Hồ, của Trung ương Đảng là vô cùng lớn. Quyết định thay đổi phương án tác chiến vào lúc đó là một sự lựa chọn táo bạo, đi ngược với ý kiến của số đông và có thể dẫn đến thất bại chiến lược nếu không đủ sự sáng suốt.
Trước tình huống "ngàn cân treo sợi tóc" đó,sau nhiều đêm trăn trở, suy nghĩ thấu đáo mọi mặt, Đại tướng đã triệu tập một cuộc họp quan trọng của Bộ chỉ huy Chiến dịch, lắng nghe ý kiến của tất cả các cán bộ chỉ huy cấp cao. Cuối cùng ông đưa ra một quyết định lịch sử, một quyết định thể hiện bản lĩnh của thiên tài quân sự và trái tim nhân hậu: hoãn cuộc tấn công, kéo pháo ra khỏi trận địa chuyển sang phưing châm "đánh chắc, tiến chắc" bao vây, tiêu hao địch, giành thắng lợi từng bước.
Đây là một quyết định vô cùng dũng cảm bởi nó đòi hỏi sự thay đổi hoàn toàn về chiến thuật, tổ chức lại lực lượng, và tốn kém rất nhiều công sức, thời gian. Hàng vạn tấn vũ khí, lương thực phải vận chuyển lại, những con đường mới phải mở ra. Hành động này đã thể hiện sự hy sinh tất cả, trên cả danh vọng và sự nóng vội. Nhờ có quyết định sáng suốt này, toàn quân đã đoàn kết một lòng , chung sức đồng bào, xây dựng trận địa vững chắc hơn, đào hầm sâu và siết chặt vòng vây, khiến kẻ thù bất ngờ và bị động. Sự đoàn kết và ý chú sắt đá tạo nên một chiến thắng vang dội, lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu.
Đối với em và có lẽ nhiều người dân Việt Nam khác, câu chuyện về bác Giáp, đặc biệt là giai đoạn Điện Biên Phủ, luôn gợi lên những cảm xúc sâu sắc, mãnh liệt. Khi đọc lại những trang sử, xem lại những thước phim tư liệu, em không chỉ thấy sự ngưỡng mộ tột cùng về tài thao lược, nhãn quan chiến lược siêu việt của ông, mà còn cảm phục sâu sắc nhân cách vĩ đại của một vị tướng hết lòng vì dân, vì nước. Em cảm thấy xúc động và tự hào vô bờ bến về một người chỉ huy đã luôn dành tình yêu thương cho đồng bào, đồng chí và luôn đặt lợi ích của đất nước, của nhân dân trên lợi ích cá nhân hay sự nghiệp của mình. Những câu chuyện về ông không chỉ là lịch sử, mà còn là bài học sống dộng về lòng dũng cảm, sự khiêm tốn, đức tính giản dị và tinh thần trách nghiệm cao cả.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp không chỉ là một vị tướng lỗi lạc, nhà chiến lược thiên tài của dân tộc Việt Nam, mà còn là một co người bình dị, một người thấy


