Võ Nguyên Giáp – Vị Đại tướng của nhân dân và huyền thoại Điện Biên Phủ.
Trong một ngôi làng nhỏ bên bờ sông Kiến Giang, tỉnh Quảng Bình, có một người
thầy giáo dạy sử với dáng vẻ thư sinh nhưng mang trong mình lòng yêu nước nồng
nàn. Đó là Võ Nguyên Giáp. Từ những bài giảng về lịch sử dựng nước và giữ
nước, ông đã sớm nhận ra rằng, muốn cứu dân tộc khỏi cảnh lầm than, không thể
chỉ dùng ngòi bút mà phải cầm súng dấn thân vào con đường cách mạng. Năm
1940, tại Thúy Hồ (Trung Quốc), cuộc gặp gỡ định mệnh với lãnh tụ Nguyễn Ái
Quốc đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời ông. Người thầy giáo trẻ năm ấy được giao
một nhiệm vụ vô cùng quan trọng: xây dựng lực lượng vũ trang cho cách mạng.
Dù chưa từng qua bất kỳ trường lớp quân sự chính quy nào, nhưng với tư duy nhạy
bén và ý chí tự học mãnh liệt, ông đã bắt đầu đặt những viên gạch đầu tiên cho
quân đội nhân dân Việt Nam từ 34 chiến sĩ đầu tiên trong rừng Trần Hưng
Đạo.Trong một ngôi làng nhỏ bên bờ sông Kiến Giang, tỉnh Quảng Bình, có một
người thầy giáo dạy sử với dáng vẻ thư sinh nhưng mang trong mình lòng yêu
nước nồng nàn. Đó là Võ Nguyên Giáp. Từ những bài giảng về lịch sử dựng nước
và giữ nước, ông đã sớm nhận ra rằng, muốn cứu dân tộc khỏi cảnh lầm than,
không thể chỉ dùng ngòi bút mà phải cầm súng dấn thân vào con đường cách mạng.
Chiến tranh bùng nổ, thực dân Pháp quay trở lại xâm lược. Đỉnh cao thử thách đối
với vị tướng trẻ chính là chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954. Tại đây, ông đã đưa
ra một quyết định mà sau này ông gọi là "khó khăn nhất trong cuộc đời chỉ huy".
Khi mọi kế hoạch đã sẵn sàng cho phương châm "đánh nhanh, thắng nhanh", quan
sát thực địa và sự chuẩn bị của địch, ông nhận thấy rủi ro quá lớn. Suốt một đêm
không ngủ với nắm ngải cứu quấn quanh đầu để giảm cơn đau vì suy nghĩ, ông đã
quyết định hoãn cuộc tấn công, kéo pháo ra và chuyển sang phương châm "đánh
chắc, tiến chắc". Quyết định lịch sử ấy đã dẫn đến chiến thắng chấn động thế giới
vào chiều ngày 7 tháng 5 năm 1954. Tên tuổi của Võ Nguyên Giáp không còn chỉ
nằm trong biên giới Việt Nam mà trở thành nỗi khiếp sợ của chủ nghĩa thực dân và
là niềm hy vọng của các dân tộc bị áp bức trên toàn thế giới. Những năm tháng sau
đó, trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, vị tướng ấy lại tiếp tục cùng Bộ Chính trị
điều hành những chiến dịch lớn. Hình ảnh ông đứng trước bản đồ tác chiến, ra
mệnh lệnh "Thần tốc, thần tốc hơn nữa; táo bạo, táo bạo hơn nữa" đã trở thành biểu
tượng cho tinh thần quyết thắng của mùa xuân năm 1975, thống nhất đất nước. Khi
chiến tranh lùi xa, người ta thấy một vị Đại tướng huyền thoại sống giản dị trong
căn nhà ở đường Hoàng Diệu. Ông không thích được gọi là "huyền thoại", ông chỉ
muốn được gọi là "người lính già". Mỗi khi có ai đó ca ngợi chiến công, ông luôn
mỉm cười nói: "Vị tướng dù có tài giỏi đến đâu cũng chỉ là giọt nước trong biển cả.
Nhân dân Việt Nam mới là người làm nên lịch sử". Ngày ông ra đi, hàng triệu
người dân từ trẻ đến già đã đứng chật kín các con phố, rơi lệ tiễn đưa "người anh
cả" của quân đội về với đất mẹ Quảng Bình. Ông đi vào cõi vĩnh hằng, nhưng câu
chuyện về một người thầy giáo dạy sử trở thành vị tướng huyền thoại của nhân dân
sẽ mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng cho các thế hệ mai sau về lòng tận tụy, trí tuệ
và tình yêu Tổ quốc vô bờ bến.



