VÕ NGUYÊN GIÁP - VỊ TƯỚNG HUYỀN THOẠI VÀ BẢN ANH HÙNG CA BẤT TẬN CỦA DÂN TỘC
Trong lịch sử quân sự thế giới, hiếm có một vị tướng nào chưa kinh qua bất cứ trường lớp đào tạo quân sự chính quy nào lại có thể khiến các tướng lĩnh hàng đầu của đối phương phải ngả mũ kính trọng như Võ Nguyên Giáp. Ông không chỉ là một nhà chỉ huy tài ba, mà còn là linh hồn của quân đội, là biểu tượng cho sức mạnh quật khởi của một dân tộc không bao giờ chịu khuất phục.
Khởi đầu từ một trí thức yêu nước mang tâm thế “văn võ song toàn”, Võ Nguyên Giáp vốn là một người thầy giáo dạy Sử. Chính sự am tường về những trang sử chống ngoại xâm của cha ông đã nhen nhóm trong ông một tư duy quân sự đặc biệt. Năm 1944, dưới sự chỉ đạo của Hồ Chủ tịch, ông đã khai sinh ra Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân – tiền thân của quân đội ta ngày nay. Với 34 chiến sĩ đầu tiên và những vũ khí thô sơ tại hang Thẳm Khắt, ông đã gieo những hạt giống đầu tiên cho một niềm tin sắt đá: Một đội quân từ nhân dân mà ra chắc chắn sẽ giành chiến thắng vì nhân dân.
Đỉnh cao chói lọi của sự nghiệp cầm quân chính là chiến dịch Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”. Tại chiến trường này, đối đầu với những bộ óc quân sự hàng đầu của Pháp cùng sự hỗ trợ khổng lồ về khí tài, Đại tướng đã đưa ra một quyết định được coi là “khó khăn nhất trong cuộc đời chỉ huy”. Đó là chuyển phương châm từ “Đánh nhanh, thắng nhanh” sang “Đánh chắc, tiến chắc”. Quyết định cân não ấy đã biến trận quyết chiến chiến lược thành một cuộc bao vây, tiêu diệt từng bước, biến niềm kiêu hãnh của thực dân thành tro bụi dưới hầm De Castries. Thắng lợi này không chỉ giải phóng miền Bắc mà còn là đòn bẩy cổ vũ phong trào giải phóng dân tộc trên toàn thế giới.
Khi đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy cam go, Đại tướng Võ Nguyên Giáp trên cương vị Tổng Tư lệnh đã thể hiện tầm nhìn chiến lược thiên tài về chiến tranh nhân dân. Ông là người đã chỉ đạo xây dựng tuyến đường mòn Hồ Chí Minh huyền thoại – con đường huyết mạch xuyên thủng mọi hàng rào điện tử và bom đạn của đối phương để tiếp tế cho miền Nam. Đặc biệt, trong những giờ phút quyết định của mùa Xuân 1975, mệnh lệnh hỏa tốc: “Thần tốc, thần tốc hơn nữa; táo bạo, táo bạo hơn nữa” của ông đã trở thành luồng sinh khí mạnh mẽ, thúc giục hàng triệu trái tim chiến sĩ xông lên, đập tan chính quyền tay sai, thu giang sơn về một mối trong niềm vui thống nhất nghẹn ngào.
Nhân cách của Đại tướng còn tỏa sáng ở tấm lòng nhân văn cao cả của một vị tướng luôn trân trọng từng giọt máu chiến sĩ. Ông không bao giờ chấp nhận những chiến thắng bằng mọi giá nếu nó đánh đổi quá nhiều sinh mạng. Đối với người lính, ông là người “Anh cả” bao dung; đối với nhân dân, ông là vị tiên hiền đức độ; và đối với đối phương, ông là một vị tướng lịch lãm nhưng kiên định, người chiến thắng bằng trí tuệ và lẽ phải thay vì bạo lực mù quáng.
Di sản mà Đại tướng để lại không chỉ là những học thuyết quân sự vô giá mà còn là một tấm gương sáng ngời về lòng tận trung với Đảng, tận hiếu với dân. Dù khi đang ở đỉnh cao quyền lực hay khi đã nghỉ hưu, ông vẫn luôn đau đáu với vận mệnh đất nước, quan tâm đến giáo dục và thế hệ trẻ. Sự ra đi của ông vào năm 2013 đã tạo nên một làn sóng tiếc thương chưa từng có, khi hàng triệu người dân tự nguyện đứng nối đuôi nhau trên khắp các con phố để tiễn đưa vị tướng của lòng dân về nơi an nghỉ cuối cùng.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã hóa thân vào mây trắng của dãy Trường Sơn, vào sóng xanh của biển Đông quê hương. Nhưng tên tuổi và sự nghiệp lẫy lừng của ông sẽ mãi mãi trường tồn, là ngọn đuốc thắp sáng niềm tự hào dân tộc, nhắc nhở chúng ta về một thời đại rực lửa và ý chí mãnh liệt của một “vị tướng hòa bình” đã tạc nên hình hài Tổ quốc.



