Võ Như Hưng – Người dũng sĩ Điện Ngọc kiên cường
Phạm Anh Thư
Võ Như Hưng, tức Võ Như Trích, là người dân tộc Kinh, quê ở xã Điện Nam, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Ông sinh ngày 5 tháng 5 năm 1929, nhập ngũ ngày 5 tháng 5 năm 1952. Khi hy sinh, ông là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, giữ cương vị Trung đội trưởng bộ đội đặc công tỉnh. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, từ khi mới 10 tuổi, Võ Như Hưng đã phải đi ở cho địa chủ. Gia đình ông cũng là một cơ sở tích cực của cách mạng trong những năm kháng chiến chống Pháp. Sớm được cách mạng giác ngộ, ông nhiều lần tình nguyện xin vào bộ đội nhưng vì vóc người nhỏ bé nên chưa được tuyển chọn. Mãi đến năm 1952, ông mới chính thức được nhận vào quân đội, trở thành chiến sĩ của Trung đoàn 303. Từ đây, ông cùng đồng đội chiến đấu trên nhiều chiến trường Quảng Nam, Tây Nguyên và luôn hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao. Khi hòa bình lập lại vào năm 1954, ông tập kết ra Bắc. Đến năm 1960, Võ Như Hưng lại tình nguyện trở về miền Nam chiến đấu. Với lòng dũng cảm và những chiến công nổi bật, ông trở thành một trong những dũng sĩ xuất sắc của Bảy dũng sĩ Điện Ngọc.
Cuối năm 1960, trong trận đánh bốt 6 ở vùng Điện Bàn, dù vừa trải qua một trận sốt nặng và được cấp trên cho phép nghỉ, Võ Như Hưng vẫn nhất quyết xin được tham gia chiến đấu. Khi trận đánh đang diễn ra căng thẳng, một mảnh pháo bất ngờ phạt ngang khiến xương tay trái của ông bị gãy. Dù đau đớn, ông vẫn nén chịu, tiếp tục cùng đồng đội chiến đấu cho đến khi quân ta hoàn toàn làm chủ trận địa.
Sang năm 1961, Võ Như Hưng được giao phụ trách mũi tiến công chủ yếu trong trận đánh Nam Thành, một trung tâm huấn luyện biệt kích của địch ở Hòa Cam, cách sân bay Đà Nẵng khoảng 500 mét. Khi trận đánh bắt đầu, do nghe nhầm lệnh, phần lớn lực lượng ta đã rút ra ngoài. Riêng mũi tiến công do Võ Như Hưng chỉ huy vẫn quyết tâm tiến thẳng vào trung tâm, đánh chiếm sở chỉ huy của bọn cố vấn Mỹ. Sau khi hoàn thành mục tiêu, ông biết toàn đơn vị đã lui quân nên bình tĩnh tổ chức cho các chiến sĩ lần lượt yểm hộ nhau rút khỏi trận địa. Dù lực lượng ít, mũi tiến công của ông vẫn thu được 12 khẩu súng và đưa 9 tù binh về đơn vị an toàn.
Ngày 26 tháng 4 năm 1962, tiểu đội Võ Như Hưng nhận nhiệm vụ thọc sâu vào vùng địch, quấy phá và hỗ trợ cho phong trào “phá ấp chiến lược, giải phóng thêm dân, thêm đất” do tỉnh phát động. Tiểu đội hành quân qua nhiều địa bàn, từ vùng Ông Nổi, qua đồn Gò Đá, đến Quảng Lăng, Quảng Hậu, thôn 4 Điện Bàn rồi về Cẩm Sa. Tại đây, cả tiểu đội bất ngờ bị một tiểu đoàn địch bao vây. Trận chiến quanh chiếc giếng cạn của Bảy dũng sĩ Điện Ngọc bắt đầu trong tình thế vô cùng chênh lệch. Các chiến sĩ quyết tâm chiến đấu đến cùng, thà hy sinh chứ không để rơi vào tay địch. Suốt cả ngày, quân địch liên tục tổ chức hàng chục đợt xung phong nhưng đều bị các chiến sĩ đánh bật. Càng về chiều, trận chiến càng trở nên dữ dội. Địch nhiều lần liều chết áp sát miệng giếng rồi ném lựu đạn xuống. Các chiến sĩ lập tức chộp lấy và ném trả. Tuy nhiên, một số quả vẫn phát nổ ngay trong giếng, khiến nhiều chiến sĩ hy sinh và hầu hết những người còn lại đều bị thương.
Khi trời dần tối, 4 chiến sĩ còn lại quyết định mở đường máu để thoát khỏi vòng vây. Sau một đợt tập trung lực lượng và bất ngờ xung phong mạnh mẽ, ba người đã vượt ra ngoài an toàn. Kiểm tra lại, Võ Như Hưng phát hiện một đồng đội bị thương nặng không thể theo kịp. Không bỏ mặc đồng đội, ông quyết định quay trở lại tìm bằng được người chiến sĩ ấy. Ban ngày, hai người tìm nơi ẩn nấp; ban đêm lại tiếp tục hành quân. Bằng sự kiên trì và lòng thương yêu đồng đội, Võ Như Hưng đã dìu người chiến sĩ bị thương vượt qua vòng vây nguy hiểm, trở về đơn vị an toàn.
Trong trận chống càn ngày 20 tháng 12 năm 1963, khi hai đại đội địch đã lọt sâu vào trận địa, Võ Như Hưng lập tức phát lệnh nổ súng. Bị quân ta đánh bất ngờ, đội hình địch nhanh chóng rơi vào thế hoảng loạn, tán loạn. Quân ta lập tức tổ chức xung phong và truy kích. Trong lúc đuổi đánh quân địch, Võ Như Hưng bị thương rất nặng ở bụng, viên đạn xuyên từ phải sang trái, làm đứt nhiều đoạn ruột. Dù được đưa đến bệnh viện kịp thời và các y, bác sĩ tận tình cứu chữa, vết thương quá nặng khiến ông không thể qua khỏi.
Trên giường bệnh, cho đến những giây phút cuối cùng của cuộc đời, Võ Như Hưng vẫn không một lời than đau. Ông giữ thái độ bình tĩnh, luôn thể hiện sự lạc quan và niềm tin mãnh liệt vào tương lai cũng như thắng lợi của cách mạng. Sự kiên cường ấy là hình ảnh đẹp về một người chiến sĩ đã dành trọn cuộc đời cho đất nước.
Trong chiến đấu cũng như học tập và công tác, Võ Như Hưng luôn là một cán bộ gương mẫu. Ông sống thẳng thắn, trung thực, chân thành, luôn hết lòng yêu thương và giúp đỡ đồng đội. Chính sự giản dị, tận tụy và lòng dũng cảm đã khiến ông nhận được sự kính trọng, tin yêu của những người từng sống và chiến đấu bên cạnh mình.
Ngày 5 tháng 5 năm 1965, Võ Như Hưng được Ủy ban Trung ương Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam truy tặng Huân chương Quân công Giải phóng hạng Nhì và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Giải phóng. Tên tuổi Võ Như Hưng cùng hình ảnh người dũng sĩ Điện Ngọc đã trở thành biểu tượng của lòng quả cảm, tinh thần chiến đấu kiên cường và tình đồng đội sâu sắc trong những năm tháng kháng chiến.



