Võ Thị Bích Người mẹ Hoài Thanh Tây
Người mẹ Hoài Thanh Tây
Trong lịch sử đấu tranh giành độc lập của dân tộc, có những người mẹ không trực tiếp cầm súng chiến đấu nhưng sự hy sinh của họ đã trở thành một phần không thể thiếu của bản hùng ca cách mạng. Mẹ Việt Nam Anh hùng Võ Thị Bích, sinh năm 1903, quê ở xã Hoài Thanh Tây, huyện Hoài Nhơn, tỉnh Bình Định, là một trong những người mẹ như thế. Mẹ đã hiến dâng hai người con là liệt sĩ Trần Phấn và Trần Bới cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, để lại tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước và đức hy sinh cao cả.
Mẹ Võ Thị Bích sinh ra trong thời kỳ đất nước còn chìm trong ách đô hộ của thực dân, chứng kiến bao cảnh lầm than của quê hương. Trên vùng đất Hoài Nhơn giàu truyền thống cách mạng, Mẹ đã nuôi dưỡng các con bằng tình yêu thương, sự cần cù và trên hết là lòng yêu nước nồng nàn. Mẹ luôn dạy các con rằng, chỉ khi đất nước được độc lập thì mỗi gia đình mới thực sự có cuộc sống bình yên.
Khi tiếng gọi của Tổ quốc vang lên, hai người con của Mẹ là Trần Phấn và Trần Bới đã lần lượt lên đường tham gia kháng chiến. Đó là những ngày chia ly đầy nước mắt nhưng cũng chan chứa niềm tin. Mẹ biết rằng con mình đang bước vào nơi bom đạn, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Dẫu vậy, Mẹ không giữ con ở lại. Mẹ chỉ lặng lẽ chuẩn bị hành trang, căn dặn các con giữ gìn sức khỏe, sống xứng đáng với quê hương và quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.
Chiến tranh ngày càng ác liệt. Rồi một ngày, giấy báo tử của người con đầu tiên được gửi về. Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai thì Mẹ lại nhận thêm tin dữ về người con thứ hai. Hai lần tiễn con ra đi, hai lần nhận về nỗi mất mát không gì bù đắp được. Với bất kỳ người mẹ nào, đó là nỗi đau xé lòng. Nhưng Mẹ Võ Thị Bích đã nén nước mắt vào tim, bởi Mẹ hiểu rằng các con mình đã ngã xuống để hàng triệu người con khác được sống trong hòa bình.
Những năm tháng sau chiến tranh, Mẹ sống bình dị như bao người mẹ Việt Nam khác, mang trong lòng nỗi nhớ con không bao giờ vơi. Mỗi khi nhắc đến các con, ánh mắt Mẹ luôn ánh lên niềm tự hào. Mẹ tin rằng sự hy sinh của các con không vô nghĩa, bởi từ máu xương của biết bao người con ưu tú, đất nước đã giành được độc lập, thống nhất, nhân dân được sống


