Mẹ Việt Nam Anh hùng

Võ Thị Đào - Người cứu sống anh lính bị thương ngày ấy

bà Võ Thị Đào (81 tuổi, hiện ở thôn Gia An, xã Hoài Châu). Còn anh lính năm xưa được cứu sống là Lã Viết Quang (hiện ở xã Nga Thủy, huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hóa). Chuyện xảy ra từ cách đây 44 năm, hồi tháng 8-1972, khi chiến sự diễn ra khá ác liệt tại thôn Gia An giữa ta và địch nhằm bảo vệ xã Hoài Châu vừa được giải phóng, bà đã cứu sống một chiến sĩ giải phóng.

Vĩnh Long13/08/2026Trường Đại học Nông Lâm - ĐHTN (Trường Đại học Nông Lâm - ĐHTN)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

bà Võ Thị Đào (81 tuổi, hiện ở thôn Gia An, xã Hoài Châu). Còn anh lính năm xưa được cứu sống là Lã Viết Quang (hiện ở xã Nga Thủy, huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hóa). Chuyện xảy ra từ cách đây 44 năm, hồi tháng 8-1972, khi chiến sự diễn ra khá ác liệt tại thôn Gia An giữa ta và địch nhằm bảo vệ xã Hoài Châu vừa được giải phóng, bà đã cứu sống một chiến sĩ giải phóng.

Hỏi thăm nhà bà Võ Thị Đào thì ít người biết, nhưng chỉ cần hỏi Má Nhương vắt sữa cứu sống thương binh thì đứa trẻ con cũng biết.

Bà Đào cho biết, thời điểm ấy lúa vụ hè thu đang làm đòng. Hôm ấy, bà cùng 3 người phụ nữ khác ở Gia An là Nguyễn Thị Khanh, Võ Thị Lạc và Võ Thị An đi chợ Tam Quan mua lương thực tiếp tế cho chiến sĩ thuộc Tiểu đoàn 4 (Trung đoàn 12, Sư đoàn 3 Sao Vàng) đang đóng quân trong làng. Trên đường về đến xóm 1 thì gặp trận càn dữ dội của địch. Địch bắn như vãi đạn trên đầu.

Khi đi ngang qua hầm công sự của bộ đội Sư đoàn 3 Sao Vàng, bà nghe có tiếng rên la vọng ra. Bà cùng 3 người phụ nữ kia cùng nhảy xuống hầm tìm đến nơi có tiếng rên la. Biết chiến sĩ của ta bị thương, mặc dù trong mưa bom bão đạn nhưng không ai sợ, mà rất bình tĩnh khôn khéo thay nhau dìu người thương binh ra khỏi hầm, rồi vượt qua làn đạn, đến một căn hầm bí mật an toàn.

Tại đây, sau khi xé áo băng bó vết thương, bà Đào thấy người chiến sĩ giải phóng kiệt sức vì máu ra rất nhiều, miệng khô cứng và liên tục đòi nước. Trong lúc nguy cấp, cả 4 người đều không biết tìm nước ở đâu. Lúc này, bà Đào cảm thấy bầu ngực mình căng tức vì từ sáng bị kẹt giữa trận địa không về nhà kịp cho đứa con gái út Lê Thị Ánh Tuyết, mới 4 tháng tuổi bú. Thế là trong đầu bà nghĩ đến vắt sữa mình thay nước.

Nhìn trong hầm có cái ly, bà vắt nhanh dòng sữa nóng hổi vào ly rồi cho anh thương binh uống. Và như một sự thần kỳ, chính nhờ dòng sữa ấy, anh thương binh đã dần tỉnh lại.

“Khi tôi cầm ly sữa đưa cho anh, không biết có phải do mắc cỡ hay không mà anh từ chối không uống, anh nói với tôi chỉ cần nước thôi. Lúc ấy tôi nóng ruột quá bảo: “Cố mà uống đi, không ngại gì cả, lúc này tính mạng anh là trên hết”. Anh nghe lời, tay cầm ly sữa đưa lên miệng mà nước mắt chảy ròng.

Vừa uống anh vừa nghẹn ngào nói với tôi: “Em năm nay 29 tuổi. Ly sữa này của chị đã cứu sống em. Ly sữa này của chị đã sinh ra em lần hai. Em sẽ không bao giờ quên giây phút này”. Thế đó”, bà Đào lục lại trí nhớ.

Sau này, bà Đào mới biết người thương binh ấy là Trung đội trưởng Lã Viết Quang (thuộc Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 12, Sư đoàn 3 Sao Vàng). Hôm đó đang cùng du kích địa phương xung trận chống càn, bảo vệ xã Hoài Châu thì bị đạn pháo của địch làm bị thương. Sau đó, anh Quang được chuyển lên tuyến trên, rồi ra miền Bắc trị thương.

Dù tuổi đã cao nhưng bà Đào giọng vẫn cứng cáp. Những chuyện xảy ra trong bom đạn chiến tranh dường như cũng đã đi qua theo năm tháng trong ký ức của bà. Bà vui vẻ kể: “Không chỉ anh thương binh ấy đâu mà nhiều lắm, tôi nhớ không xuể. Nhà tôi khi ấy nuôi rất nhiều thương binh, do bộ đội đưa về tuyến sau không kịp nên gửi lại. Có người ở lại với gia đình tôi thời gian rất dài. Như anh Nguyễn Văn Màu thuộc đơn vị D53 quê ở huyện Tuy Phước (tỉnh Bình Định) ở đến 2 tháng. Tội lắm, khi vết thương đã lành, hằng ngày anh Màu giúp vợ chồng tôi nấu dầu dừa, rất thân tình. Sau đó đơn vị của anh quay lại nhà tôi, đòi tính trả tiền ăn uống của anh Màu, nhưng ai lại đi lấy, mình giúp bộ đội là vui lắm rồi”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn