Võ Thị Hà – Tuổi trẻ gửi trọn cho con đường ra tiền tuyến
"Có những con đường được làm nên bằng đất đá. Có những con đường được giữ vững bằng tuổi xuân và lòng dũng cảm."
Nhắc đến Ngã ba Đồng Lộc, người ta thường nhớ đến mười cô gái thanh niên xung phong đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Trong số đó có Võ Thị Hà – một người con gái bình dị của quê hương Hà Tĩnh, đã dành những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời để bảo vệ tuyến đường huyết mạch của Tổ quốc.
Những năm cuối thập niên 1960, Đồng Lộc là điểm nối quan trọng trên tuyến vận tải chiến lược Trường Sơn. Để ngăn chặn sự chi viện của miền Bắc cho chiến trường miền Nam, không quân Mỹ liên tục đánh phá nơi đây. Có ngày, hàng trăm quả bom dội xuống một khu vực nhỏ, biến Đồng Lộc thành một trong những "tọa độ lửa" khốc liệt nhất cả nước.
Trong hoàn cảnh ấy, những cô gái thanh niên xung phong vẫn ngày đêm bám đường.
Họ không cầm súng trực tiếp chiến đấu, nhưng công việc của họ cũng hiểm nguy không kém. Sau mỗi trận bom, họ lập tức lao ra san lấp hố bom, dọn đất đá, cắm cọc tiêu, dẫn đường cho các đoàn xe vượt qua an toàn trước khi máy bay địch quay trở lại.
Võ Thị Hà là một thành viên của Tiểu đội 4. Cũng như đồng đội, chị chấp nhận đối mặt với hiểm nguy mỗi ngày mà không một lời than vãn. Các chị hiểu rằng, chỉ cần con đường bị gián đoạn, những chuyến xe chở lương thực, thuốc men và vũ khí sẽ không thể đến với chiến trường.
Đối với họ, giữ cho con đường thông suốt cũng chính là góp phần giữ vững niềm tin vào ngày thống nhất.
Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, sau nhiều đợt oanh tạc, Tiểu đội 4 nhận lệnh khẩn cấp khôi phục mặt đường.
Mười cô gái nhanh chóng có mặt tại hiện trường.
Đất đá còn nóng sau những vụ nổ.
Khói bom vẫn chưa tan hết.
Nhưng không ai chần chừ.
Khi công việc gần hoàn tất, một tốp máy bay Mỹ bất ngờ quay lại.
Loạt bom tiếp theo trút xuống.
Chỉ trong khoảnh khắc, cả mười cô gái đã anh dũng hy sinh.
Sự ra đi của Võ Thị Hà cùng chín người đồng đội là một mất mát lớn lao, nhưng cũng trở thành biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.
Ngày nay, con đường qua Ngã ba Đồng Lộc đã rợp bóng cây xanh. Tiếng bom năm xưa được thay bằng tiếng xe cộ và tiếng cười của những đoàn học sinh, thanh niên đến tham quan, dâng hương.
Đứng trước phần mộ của mười cô gái, nhiều người không khỏi xúc động khi nghĩ về tuổi trẻ của các chị.
Họ đã không có cơ hội lập gia đình.
Không được sống những năm tháng bình yên.
Không kịp nhìn thấy ngày đất nước thống nhất.
Nhưng chính sự hy sinh ấy đã góp phần mở đường cho mùa xuân đại thắng năm 1975 và cho cuộc sống hòa bình hôm nay.
Tên tuổi Võ Thị Hà không chỉ được khắc trên bia đá của Khu di tích Ngã ba Đồng Lộc mà còn được khắc sâu trong trái tim của nhiều thế hệ người Việt Nam.
Đó là lời nhắc nhở rằng hòa bình không phải là điều tự nhiên có được, mà được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả tuổi thanh xuân của biết bao người đi trước.
Để mỗi khi đi trên những con đường rộng mở của đất nước hôm nay, chúng ta càng thêm biết ơn những người đã lấy chính cuộc đời mình để giữ cho những con đường ấy không bao giờ bị đứt gãy.
"Có những người chỉ đi qua cuộc đời hơn hai mươi năm, nhưng dấu chân của họ sẽ còn in mãi trên con đường lịch sử của dân tộc."


