Bài viết

VÕ THỊ HỒNG ANH

Từ ký ức A50 đến hành trình giữ lửa 30-4

Tây Ninh07/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một năm trôi qua kể từ lễ kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, ký ức về những ngày tháng 4-2025 vẫn còn vẹn nguyên trong lòng nhiều người trẻ.

Với Bùi Thị Thanh Nhi (SN 2002), đó là những ngày lần đầu tác nghiệp giữa không khí lịch sử. Từ vị trí một cộng tác viên báo chí, Nhi có cơ hội gặp gỡ các cựu chiến binh, những người từng đi qua chiến tranh, mang theo những câu chuyện chưa bao giờ cũ.

"Có những câu chuyện mình chỉ kịp nghe trong vội vàng, nhưng cũng có những câu chuyện mình được nghe một cách trọn vẹn nhất" - Nhi kể.

Trong đó, câu chuyện về kíp xe tăng số hiệu 390, chiếc xe tăng đầu tiên húc đổ cổng Dinh Độc Lập trưa 30-4-1975 do trưởng kíp xe Vũ Đăng Toàn dẫn đầu vẫn là ký ức đậm nét nhất với cô.

Theo lời kể, trong phương án tác chiến, đơn vị nào vào dinh trước dù phải hy sinh cũng phải cắm được lá cờ giải phóng. Khi thấy đại đội trưởng Bùi Quang Thận cầm cờ chạy phía sau, trưởng kíp xe Vũ Đăng Toàn đã nhanh trí mang theo súng, rời xe để chi viện, yểm trợ. Điều khiến Nhi xúc động không chỉ là chiến công, mà là tiNH thần đồng đội trong giây phút sinh tử.

"Nghe câu chuyện ấy, tôi thực sự kính nể sự quyết đoán, nhanh nhạy và tinh thần đồng đội của những người lính trong thời khắc lịch sử" - Nhi chia sẻ. Với cô, trong khoảnh khắc ấy, lịch sử như hiện lên sống động trước mắt chứ không còn là những dòng chữ khô khan.

Nếu Thanh Nhi chạm vào lịch sử qua lời kể, thì với Huỳnh Ngọc Phương Anh (SN 2003), ký ức tháng 4 trong cô lại gắn với không khí đại lễ A50, khi người dân từ khắp mọi miền hội tụ về TPHCM.

"Từ người lớn đến trẻ nhỏ, từ Nam chí Bắc, tất cả đều tề tựu về đây, chung một niềm tự hào - chúng ta là người Việt Nam" - Phương Anh nói.

Trong ký ức của cô, bầu trời rực sáng với đội hình tiêm kích, trực thăng. Dưới mặt đất là những khối diễu binh tiến bước. "Dù nắng, dù mưa, dù ở xa hay gần, mọi người vẫn có mặt. Đó là khoảnh khắc rực rỡ mà mình chắc chắn sẽ không bao giờ quên" - cô chia sẻ.

Giống như Phương Anh, Đặng Phương Uyên (SN 2004) cũng mang theo một ký ức rất riêng về đại lễ, càng đặc biệt hơn khi em trai cô vinh dự đứng trong hàng ngũ khối nam sĩ quan Công an TPHCM trực tiếp tham gia diễu binh. Với Phương Uyên, niềm tự hào không chỉ đến từ không khí chung của thành phố, mà còn gắn với câu chuyện của chính gia đình mình.

"Tôi nhớ lắm. Nhớ cái cảm giác lúc mà tất cả mọi người đều cùng hướng về một điều gì đó rất lớn lao, một niềm tin, một niềm vui chung. Giữa đám đông khi ấy dường như không còn khoảng cách giữa những người xa lạ, ai cũng có chung một sự mong chờ, chung một niềm tự hào rất khó gọi tên" - Uyên chia sẻ.

Niềm tự hào ấy càng hiện lên rõ nét hơn khi cô dõi theo từng bước chân của em trai trong đội hình diễu binh. "Khi nhìn thấy em mình trong hàng ngũ ấy, tôi vừa xúc động, vừa tự hào. Cảm giác như gia đình mình cũng đang góp một phần rất nhỏ vào khoảnh khắc lớn của đất nước" - cô nói.

Ký ức khiến Uyên nhớ nhất không chỉ là những giây phút chính thức của buổi lễ mà còn là không khí của thành phố trong những đêm sơ duyệt, tổng duyệt trước ngày diễu binh. "Tôi ở khu vực Thủ Đức, có những lúc 1 giờ sáng mà tôi vẫn còn ở trung tâm TPHCM, không bắt được xe để về. Nhưng lạ là chẳng ai thấy mệt hay muốn rời đi. Mọi người vẫn ở lại, vẫn chờ đợi, vẫn vui vẻ trò chuyện với nhau" - cô kể.

Trong dòng người ấy, không ai quen biết nhau, nhưng lại dễ dàng chia sẻ với nhau những câu chuyện, những cảm xúc rất thật. "Cái cảm giác đó rất đặc biệt, như thể tất cả đang cùng sống trong một khoảnh khắc chung, nơi mà niềm tự hào về đất nước trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết" - Uyên bày tỏ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
VÕ THỊ HỒNG ANH | Câu chuyện thời hoa lửa