Anh hùng Lực lượng vũ trang

Võ Thị Hồng Láng – Tuổi xuân gửi lại chiến trường

Cà Mau13/08/2026Liên Chi Đoàn Khoa Răng Hàm Mặt (Trường Đại học Y Dược - ĐHTN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mình đổi sang một nhân vật khác nhé: Võ Thị Hồng Láng (Võ Thị Hồng) – một nữ thanh niên xung phong ở Cà Mau, hy sinh khi mới 18 tuổi và được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Câu chuyện của cô khá ít được biết đến. (Bảo tàng Phụ Nữ Nam Bộ)

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Võ Thị Hồng Láng – Tuổi xuân gửi lại chiến trường

Có những con người bước vào lịch sử khi tuổi đời còn chưa kịp đi hết tuổi thanh xuân.

Họ cũng từng là những cô gái bình thường. Biết nhớ nhà, biết ước mơ, biết mong một ngày được sống trong bình yên. Nhưng chiến tranh đã khiến những ước mơ ấy phải tạm gác lại.

Võ Thị Hồng Láng là một cô gái như thế.

Cô sinh năm 1950 tại xã Phong Lạc, huyện Trần Văn Thời, tỉnh Cà Mau. Trong gia đình có sáu anh chị em, tuổi thơ của Hồng Láng không được đủ đầy. Cha mất sớm, mẹ đi bước nữa, những người con phải tự chăm sóc và nương tựa vào nhau. (Bảo tàng Phụ Nữ Nam Bộ)

Hồng Láng là một cô gái tháo vát, cương nghị. Cô học đến lớp 7 rồi trở thành giáo viên ở địa phương.

Một cô gái trẻ đứng trên bục giảng.

Những đứa trẻ trong làng gọi cô là cô giáo.

Có lẽ khi ấy, không ai nghĩ rằng cuộc đời cô sẽ sớm rẽ sang một con đường khác.

Năm 16 tuổi, Hồng Láng tham gia lực lượng thanh niên xung phong.

Tuổi mười sáu đáng lẽ là tuổi của trường học, của bạn bè và những ước mơ đầu đời.

Nhưng với cô, đó lại là lúc bắt đầu những năm tháng gắn với chiến trường.

Hồng Láng cùng đồng đội thực hiện những nhiệm vụ phục vụ kháng chiến. Những người thanh niên xung phong khi ấy phải làm nhiều công việc khác nhau, từ vận chuyển, liên lạc đến bảo đảm hậu cần và phục vụ chiến đấu.

Công việc có thể khác nhau, nhưng điểm chung là họ phải đối diện với hiểm nguy.

Và những cô gái trẻ ấy vẫn bước đi.

Không phải vì họ không biết sợ.

Mà bởi họ hiểu rằng nếu mình không làm, sẽ có một công việc nào đó bị bỏ lại.

Hồng Láng cũng vậy.

Cô mang trong mình sự cứng cỏi của một người con gái miền Tây. Tuổi đời còn rất trẻ nhưng tinh thần lại mạnh mẽ.

Những ngày tháng chiến tranh cứ thế trôi qua.

Có những ngày cô vẫn nhớ lớp học cũ.

Nhớ những đứa trẻ từng đứng trước mặt mình.

Nhớ quê nhà Cà Mau.

Nhưng phía trước vẫn còn nhiệm vụ.

Và rồi, ngày mà không ai mong muốn cũng đến.

Năm 1968, Võ Thị Hồng Láng hy sinh khi mới 18 tuổi. (Bảo tàng Phụ Nữ Nam Bộ)

Mười tám tuổi.

Một con số khiến người ta phải dừng lại rất lâu.

Bởi ở tuổi ấy, một cô gái mới chỉ vừa bắt đầu cuộc đời.

Cô chưa có cơ hội đi hết những năm tháng tuổi trẻ.

Chưa có một gia đình riêng.

Chưa biết cuộc sống sau chiến tranh sẽ như thế nào.

Nhưng cô đã gửi lại tuổi xuân của mình giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa.

Sau này, những người đồng đội và quê hương vẫn nhắc nhớ về Hồng Láng.

Cô gái từng là giáo viên.

Cô gái từng tham gia thanh niên xung phong.

Cô gái đã sống một cuộc đời rất ngắn nhưng để lại dấu ấn sâu đậm.

Nhà nước sau đó đã truy tặng Võ Thị Hồng Láng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. (Bảo tàng Phụ Nữ Nam Bộ)

Danh hiệu ấy không thể đưa cô trở lại.

Nhưng nó là sự ghi nhận dành cho một tuổi trẻ đã hy sinh vì đất nước.

Ngày nay, khi những thế hệ sinh sau chiến tranh bước vào trường học, chúng ta có thể dễ dàng nghĩ rằng hòa bình là điều vốn có.

Nhưng hòa bình chưa bao giờ tự nhiên mà đến.

Đằng sau những lớp học bình yên hôm nay là những lớp học từng vắng đi một người cô.

Đằng sau những con đường bình yên là những người trẻ đã từng đi qua những con đường đầy hiểm nguy.

Và đằng sau tuổi trẻ của chúng ta là tuổi trẻ của những người như Võ Thị Hồng Láng.

Một cô gái 16 tuổi rời mái trường.

Một cô gái 18 tuổi nằm lại với quê hương.

Khoảng thời gian ấy chỉ vẻn vẹn hai năm.

Nhưng hai năm đó đã trở thành một phần của lịch sử.

Có lẽ điều khiến câu chuyện về Hồng Láng trở nên xúc động không phải bởi những con số hay danh hiệu.

Mà bởi khi nghĩ về cô, chúng ta nhận ra rằng những người trẻ trong chiến tranh cũng từng có những ước mơ rất bình dị.

Họ từng muốn được học.

Muốn được làm việc.

Muốn được yêu thương.

Muốn được sống một cuộc đời bình thường.

Nhưng khi đất nước cần, họ đã chọn bước ra khỏi cuộc sống bình thường ấy.

Võ Thị Hồng Láng đã không có cơ hội nhìn thấy ngày đất nước hoàn toàn hòa bình.

Nhưng chính những người trẻ như cô đã góp phần để ngày ấy đến gần hơn.

Hôm nay, khi nhắc đến “thời hoa lửa”, người ta thường nhớ đến những cái tên lớn.

Nhưng lịch sử còn có rất nhiều cái tên nhỏ bé như Hồng Láng.

Những con người có thể không xuất hiện thường xuyên trong sách giáo khoa, nhưng đã từng sống thật, chiến đấu thật và hy sinh thật.

Họ là những bông hoa của một thế hệ.

Những bông hoa đã nở giữa những năm tháng khắc nghiệt nhất.

Và dù thời gian đã trôi qua, câu chuyện về họ vẫn nhắc chúng ta một điều:

Tuổi trẻ chỉ đến một lần. Hãy trân trọng cuộc sống bình yên hôm nay, bởi đã từng có một thế hệ trao lại chính tuổi trẻ của mình để chúng ta có được ngày hôm nay.

Võ Thị Hồng Láng ra đi khi mới mười tám tuổi.

Nhưng tuổi xuân của cô không mất đi.

Nó ở lại trong ký ức của quê hương, trong những trang lịch sử và trong câu chuyện mà các thế hệ sau kể lại.

Một cô giáo trẻ.

Một nữ thanh niên xung phong.

Một người con của Cà Mau.

Một người con gái của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn