Võ Thị Huy – “Cánh én” nhỏ giữa trời lửa chiến tranh
Lịch sử chiến tranh vệ quốc của dân tộc ta không chỉ có bóng dáng của những đại đoàn dũng mãnh, mà còn được viết nên bởi máu và nước mắt của những chiến sĩ "tí hon". Trong những tháng ngày đỏ lửa tại xã Hoài Thanh, huyện Hoài Nhơn, tỉnh Bình Định, cái tên Võ Thị Huy cùng đội du kích quyết tử Chim Én đã trở thành một biểu tượng bất tử, minh chứng cho sức mạnh kiên cường của những con người dù vóc dáng nhỏ bé nhưng mang ý chí gang thép.
Lớn lên tại thôn Trường Lâm – nơi kẻ thù căm phẫn đặt biệt danh là “làng cộng sản chìm” hay “Trường Lâm đỏ”, cô bé Võ Thị Huy (tên khai sinh là Võ Thị Tín) đã sớm quen với tiếng bom cày đạn xới. Mới 12, 13 tuổi, với vóc dáng nhỏ thó như một đứa trẻ lên mười, chị đã tham gia đội thiếu niên, thầm lặng ngụy trang hầm bí mật để bảo vệ các cán bộ cách mạng, trong đó có cả cha và anh trai mình.
Có những ký ức oanh liệt được đánh đổi bằng nỗi đau thể xác thấu trời xanh. Người dân Hoài Thanh vẫn mãi nhớ về trận càn năm ấy, khi giặc xộc vào nhà chị Huy để lùng sục hầm bí mật. Giữa vòng vây của những họng súng tàn bạo, cô bé Huy khi đó mới 13 tuổi đã một mình đối mặt với kẻ thù để che chở cho cha và đồng đội dưới lòng đất. Chúng dùng tàu dừa khô róc hết lá, quất tới tấp, băm nát da thịt chị từ sáng đến tối mịt. Chiếc áo hoa màu trắng đẫm máu tươi, chuyển sang màu đỏ lựng. Đớn đau đến mức tưởng như có thể chết đi, nhưng chị vẫn nghiến răng, một mực khẳng định: “Cháu không biết gì hết”. Sự gan góc của người con gái nhỏ bé ấy đã khiến kẻ thù bất lực, bảo toàn mạng sống cho hàng chục cán bộ nằm vùng.
Đến năm 15 tuổi (1969), chị chính thức gia nhập Đội du kích quyết tử Chim Én với mật danh "Huy". Trong một tập thể gồm 15 chiến sĩ thiếu niên, tinh thần yêu nước của họ hừng hực đến độ mỗi lần có nhiệm vụ diệt ác ôn, ai cũng giành đi, buộc đội trưởng phải bày ra cách thi bắn súng để phân chia trọng trách. Cánh chim én nhỏ ấy đã cùng đồng đội luồn sâu vào lòng địch, lập nên những chiến công hiển hách. Sau khi đội trưởng hy sinh, chị được điều động về Huyện đội, rồi tiếp tục cầm súng chiến đấu tại đơn vị C2 thuộc D19 cho đến ngày non sông liền một dải.
Năm 1978, ở tuổi 24, chị Võ Thị Huy vinh dự được phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Trở về với đời thường sau cuộc chiến, chị tiếp tục cống hiến cho quê hương trên cương vị Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ huyện Hoài Nhơn trước khi nghỉ hưu.
Hôm nay, khi mảnh đất Trường Lâm hoang tàn năm xưa đã xanh ngát màu sự sống, "con chim én" kiên cường ngày nào nay đã mái đầu bạc trắng, vui vầy bên con cháu. Câu chuyện của Anh hùng Võ Thị Huy không chỉ là niềm tự hào của người dân Bình Định, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay về một thời kỳ bi tráng, nơi những tuổi thơ đã hy sinh trọn vẹn vì hai chữ "độc lập".



