VÕ THỊ HUYNH – NGƯỜI NỮ QUÂN Y KIÊN CƯỜNG GIỮA VÙNG LỬA ĐẠN
Võ Thị Huynh sinh năm 1940, quê xã An Điền, huyện Bến Cát, tỉnh Sông Bé. Từ năm 1960, chị tham gia hoạt động du kích, đưa đón cán bộ qua vùng địch kiểm soát. Trong vòng 4 năm, chị phải chịu 8 cái tang, khi cha, anh em ruột, chồng con lần lượt bị địch giết hại, nhưng vẫn kiên trì hoạt động cách mạng. Từ tháng 6-1968, chị công tác tại quân y huyện Bến Cát, hết lòng cứu chữa, nuôi dưỡng và vận chuyển thương binh trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Ngày 20-9-1971, Võ Thị Huynh được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
Võ Thị Huynh sinh năm 1940 tại xã An Điền, huyện Bến Cát, tỉnh Sông Bé.
Năm 1960, khi khoảng 20 tuổi, chị đã tham gia hoạt động du kích tại quê hương.
Một trong những nhiệm vụ của chị là đưa đón cán bộ cách mạng ra vào vùng địch kiểm soát, bảo đảm an toàn cho cán bộ hoạt động.
Nhưng chiến tranh không chỉ thử thách Võ Thị Huynh trên con đường làm nhiệm vụ.
Nó còn để lại những mất mát đặc biệt đau thương trong chính gia đình chị.
8 CÁI TANG TRONG 4 NĂM
Theo tài liệu tuyên dương, lần lượt bố, anh em ruột, chồng và con của Võ Thị Huynh đều bị địch giết hại.
Chỉ trong vòng 4 năm, chị phải chịu:
8 CÁI TANG
Đó là những mất mát rất lớn đối với một người phụ nữ còn trẻ.
Nhưng Võ Thị Huynh không rời bỏ hoạt động.
Chị tiếp tục bám địa phương, làm nhiệm vụ và phục vụ cách mạng.
Đến tháng 6 năm 1968, Võ Thị Huynh nhập ngũ, vừa làm hộ lý, vừa học nghiệp vụ y tá tại quân y huyện Bến Cát.
Từ đây, cuộc chiến đấu của chị gắn liền với một nhiệm vụ đặc biệt:
Cứu chữa và bảo vệ thương binh.
NHỮNG “BỆNH XÁ” DƯỚI LÒNG ĐẤT
Điều kiện quân y tại chiến trường Bến Cát lúc đó hết sức khó khăn.
Thuốc men thiếu.
Lương thực thiếu.
Máy bay và pháo binh địch thường xuyên đánh phá.
Nhiều thời điểm, Võ Thị Huynh phải tiếp nhận hàng chục thương binh rồi cùng đồng đội vừa điều trị, vừa nuôi dưỡng họ dưới địa đạo.
Không chỉ chăm sóc vết thương, chị còn phải tìm cách giải quyết từng bữa ăn cho thương binh.
Có thời kỳ thiếu lương thực nghiêm trọng, Võ Thị Huynh phải:
ĐI ĐÀO CỦ RỪNG HƠN MỘT THÁNG LIỀN ĐỂ NUÔI THƯƠNG BINH
Giữa điều kiện chiến trường khắc nghiệt, mục tiêu của chị vẫn là cố gắng giúp thương binh mau bình phục để có thể trở về đơn vị.
Khi máy bay và pháo binh địch đánh vào khu vực điều trị, Võ Thị Huynh không bỏ vị trí.
Chị cùng đồng đội cứu chữa và bảo vệ thương binh, tìm cách đưa họ vượt qua những thời điểm nguy hiểm.
TỪ TRẬN ĐỊA ĐẾN TRẠM PHẪU
Công việc của Võ Thị Huynh cũng không chỉ diễn ra trong địa đạo.
Nhiều lần chị trực tiếp tham gia khiêng thương binh từ trận địa về trạm phẫu, rồi tiếp tục đưa thương binh từ trạm phẫu ra tuyến ngoài.
Đó là những hành trình phải vượt qua vùng địch kiểm soát.
Người làm nhiệm vụ không chỉ mang theo thương binh mà còn phải đối mặt với nguy cơ bị phát hiện, phục kích và đánh phá trên đường đi.
Trong những tình huống như vậy, tài liệu ghi nhận Võ Thị Huynh luôn giữ được sự vững vàng, dũng cảm và thường gương mẫu đi đầu ở những nơi khó khăn, ác liệt.
Một nhiệm vụ đặc biệt đã thể hiện rõ phẩm chất ấy.
GẦN 20 THƯƠNG BINH – KHÔNG MỘT HẠT GẠO
Có lần, Võ Thị Huynh được giao nhiệm vụ đưa gần hai chục thương binh vượt ra tuyến ngoài.
Khó khăn lớn nhất không chỉ là phải vượt qua vùng địch kiểm soát.
Khi bắt đầu hành trình:
TRONG TAY KHÔNG CÓ MỘT HẠT GẠO
Nhưng Võ Thị Huynh vẫn vui vẻ nhận nhiệm vụ.
Trên đường đi, chị tự tìm kiếm lương thực để có thức ăn cho thương binh.
Vừa phải bảo đảm bí mật, vừa chăm sóc những người đang bị thương, vừa tìm cách giải quyết lương thực, chị vẫn kiên trì đưa đoàn tiếp tục hành trình.
Cuối cùng, Võ Thị Huynh đã đưa được gần 20 thương binh vượt qua vùng địch kiểm soát và đến nơi an toàn.
“HẾT LÒNG PHỤC VỤ THƯƠNG BINH”
Điểm nổi bật trong câu chuyện của Võ Thị Huynh không nằm ở số lượng quân địch bị tiêu diệt hay những trận đánh lớn.
Chiến công của chị nằm ở một mặt trận khác:
Giành lại sự sống cho đồng đội.
Trong hoàn cảnh thiếu thuốc, chị tìm cách khắc phục.
Thiếu lương thực, chị đi tìm củ rừng.
Bị máy bay, pháo binh đánh phá, chị bảo vệ thương binh.
Phải vượt qua vùng địch kiểm soát, chị cùng đồng đội đưa thương binh về nơi an toàn.
Và phía sau tất cả những công việc ấy là một người phụ nữ đã phải chịu 8 cái tang trong gia đình chỉ trong 4 năm.
Những mất mát ấy không làm chị từ bỏ nhiệm vụ.
NGƯỜI NỮ ANH HÙNG 31 TUỔI
Khi được tuyên dương Anh hùng, Võ Thị Huynh là:
Trung đội phó kiêm y tá thuộc đội quân y, bộ đội địa phương huyện Bến Cát, tỉnh Sông Bé.
Chị được tặng thưởng:
1 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Nhì;
1 lần danh hiệu Chiến sĩ thi đua;
2 bằng khen.
Ngày 20 tháng 9 năm 1971, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tặng Võ Thị Huynh danh hiệu:
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN GIẢI PHÓNG
Khi ấy, chị khoảng 31 tuổi.
Câu chuyện Võ Thị Huynh không chỉ là câu chuyện về một nữ quân y giữa chiến trường. Đó còn là câu chuyện về sức chịu đựng phi thường của một con người: mất tám người thân trong bốn năm nhưng vẫn tiếp tục hoạt động; thiếu thuốc thì tìm cách cứu chữa, thiếu gạo thì đào củ rừng nuôi thương binh; giữa bom pháo vẫn bảo vệ đồng đội. Với chị, chiến đấu còn là giữ cho những người lính bị thương có cơ hội sống, hồi phục và trở về đơn vị.



