Võ Thị Mườ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Cuộc đời của mẹ Võ Thị Mười gắn liền với những biến động lớn của quê hương Phú Tân trong suốt thế kỷ XX. Từ những năm còn là cô gái trẻ cho đến khi tóc bạc, lưng còng, mẹ đã đi qua hai cuộc kháng chiến với nhiều mất mát, hi sinh, nhưng chưa bao giờ rời bỏ niềm tin vào ngày đất nước được yên bình.
Những năm tháng đầu đời giữa làng quê Phú Tân
Mẹ Võ Thị Mười sinh năm 1917 trong một gia đình nông dân nghèo. Từ nhỏ, mẹ đã quen với công việc đồng áng, cuộc sống quanh năm phụ thuộc vào mùa vụ. Tuổi trẻ của mẹ trôi qua trong nhịp sống chậm rãi của làng quê miền Tây, nơi con người sống chan hòa, gắn bó với nhau bằng tình làng nghĩa xóm.
Khi lập gia đình, mẹ sinh con, cuộc sống tuy thiếu thốn nhưng đầm ấm. Những năm ấy, mẹ chưa từng nghĩ rằng mình sẽ trở thành một phần của lịch sử, hay gia đình mình sẽ phải gánh chịu những mất mát lớn lao do chiến tranh mang lại.
Chiến tranh lan tới và sự thay đổi của cuộc sống
Từ khi thực dân rồi đế quốc mở rộng chiến tranh, Phú Tân không còn là vùng quê yên ả. Bom đạn, càn quét, bắt bớ diễn ra thường xuyên. Người dân vừa sản xuất, vừa tìm cách bảo vệ gia đình và che chở cho lực lượng cách mạng.
Mẹ Võ Thị Mười tham gia cách mạng từ những việc rất cơ bản. Mẹ nấu cơm, tiếp tế lương thực, giữ đồ giúp cán bộ. Ngôi nhà của mẹ, tuy nhỏ, nhưng luôn là nơi dừng chân an toàn cho nhiều lượt cán bộ, du kích đi qua địa bàn.
Trong những năm tháng ấy, mẹ vừa lo cho con nhỏ, vừa đối mặt với nguy hiểm luôn rình rập. Có những lần địch càn vào xóm, mẹ phải đưa con xuống hầm trú ẩn, đồng thời tìm cách bảo vệ những tài liệu, vật dụng liên quan đến cách mạng trong nhà.
Những người con bước vào cuộc kháng chiến
Mẹ Mười có ba người con trai. Lớn lên trong bối cảnh quê hương liên tục bị tàn phá, các con sớm hiểu được ý nghĩa của việc đứng lên bảo vệ đất nước. Khi đến tuổi, cả ba người con đều tham gia lực lượng cách mạng.
Người con đầu nhập ngũ, tham gia chiến đấu ở những chiến trường ác liệt. Người con thứ hai làm nhiệm vụ vận chuyển, giao liên. Người con út tham gia du kích địa phương.
Những năm chiến tranh căng thẳng, tin tức từ chiến trường không đều đặn. Mỗi lần nghe có người từ xa về báo tin, mẹ Mười lại thấp thỏm lo âu. Nhưng mẹ hiếm khi thể hiện nỗi sợ trước mặt con cháu. Với mẹ, giữ vững tinh thần cũng là một cách để động viên con trên đường làm nhiệm vụ.
Những mất mát nối tiếp nhau
Năm 1965, người con trai đầu của mẹ hy sinh trong một trận đánh lớn. Tin báo về khiến cả gia đình chìm trong đau buồn. Mẹ Mười thắp nhang cho con, rồi lặng lẽ gói ghém lại những kỷ vật ít ỏi còn sót lại.
Chưa đầy bốn năm sau, người con trai thứ hai cũng ngã xuống khi đang làm nhiệm vụ vận chuyển vũ khí. Hai lần tiễn con mà không có ngày trở về, nỗi đau như in hằn lên từng nếp nhăn trên gương mặt mẹ.
Dù vậy, mẹ Mười vẫn tiếp tục tham gia công tác hậu cần ở địa phương. Mẹ nói với bà con trong xóm rằng, nếu mình dừng lại thì những hi sinh của con sẽ không trọn vẹn.
Người con út của mẹ tiếp tục chiến đấu cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng.
Sau ngày đất nước thống nhất
Hòa bình lập lại, Phú Tân bước vào giai đoạn khắc phục hậu quả chiến tranh. Cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng không khí đã bớt đi nỗi lo sợ. Mẹ Mười lúc này đã lớn tuổi, sức khỏe giảm sút, nhưng vẫn cố gắng lao động, phụ giúp gia đình.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Khi Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, mẹ đón nhận với thái độ điềm đạm. Với mẹ, danh hiệu ấy là sự ghi nhận cho những hi sinh của các con và của cả gia đình trong những năm tháng chiến tranh.
Câu chuyện còn lại với thời gian
Những năm cuối đời, mẹ Võ Thị Mười sống cùng con cháu trong căn nhà cũ. Mẹ thường nhắc nhở con cháu phải sống đoàn kết, chăm lo làm ăn, không quên những gì thế hệ trước đã trải qua.
Ngày mẹ qua đời, bà con lối xóm đến tiễn đưa rất đông. Mọi người nhớ về mẹ như một người phụ nữ chịu thương chịu khó, đã hi sinh gần như cả cuộc đời cho quê hương, đất nước.
Lời kết
Cuộc đời Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Võ Thị Mười là một dòng chảy lặng lẽ nhưng bền bỉ trong lịch sử Phú Tân. Những hi sinh của mẹ và gia đình đã góp phần làm nên nền hòa bình hôm nay.
Câu chuyện ấy được kể lại để nhắc nhở thế hệ sau rằng: lịch sử không chỉ được tạo nên từ những trận đánh lớn, mà còn từ những người mẹ âm thầm chịu đựng, nuôi dưỡng và tiễn con ra đi vì Tổ quốc.
Câu chuyện thời hoa lửa – Phường Phú Tân.



