Anh hùng Lực lượng vũ trang

Võ Thị Rửa: "Cánh Chim Đầu Đàn" Giữa Vùng Trắng

Có một lần, khi chị đang gánh cỏ qua trạm gác Chi khu Gò Dầu, bọn lính ngụy bất ngờ chặn lại. Chúng dùng giáo sắt xăm xăm, thọc mạnh vào gánh cỏ để tìm dấu vết giấu giếm. Tim đập liên hồi nhưng gương mặt chị vẫn bình thản đến lạ lùng. Chị vừa đặt gánh xuống vừa cười nói tự nhiên, kể chuyện làng xóm, chuyện chợ búa bằng giọng rổn rảng của con gái Nam Bộ. Sự điềm tĩnh ấy đã đánh lừa được những đôi mắt cáo già. Khi chiếc giáo sắt chỉ cách xấp tài liệu mật vài milimet, bọn lính chán nản vẫy tay cho

Tây Ninh19/04/2026Lê Nguyễn Hoàng Ân (TRƯỜNG THCS THẠNH HIỆP)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Võ Thị Rửa: "Cánh Chim Đầu Đàn" Giữa Vùng Trắng

1. Thiếu nữ trên những cung đường máu

Võ Thị Rửa sinh năm 1945 tại xã Phước Thạnh, huyện Gò Dầu. Năm 15 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của người con gái, chị không chọn lụa là nhung gấm mà chọn bộ đồ bà ba đen và những chuyến đi không hẹn ngày về. Giữa lúc chiến tranh khốc liệt nhất, Gò Dầu bị biến thành "vùng trắng" – nơi địch thực hiện chính sách tàn khốc: đốt sạch, phá sạch nhằm cô lập cách mạng. Nhiệm vụ của chị Bảy Rửa là phải giữ cho bằng được mạch máu thông tin không bao giờ bị đứt đoạn.

2. Cuộc đấu trí bên gánh cỏ

Vũ khí của chị không phải là súng đạn, mà là sự mưu trí đến kinh ngạc. Chị thường đóng vai người đi cắt cỏ, vai người đi bắt cua hay cô gái quê đi chợ sớm. Tài liệu mật được chị ngụy trang tinh vi: lúc thì cuộn tròn giấu trong nan giỏ, lúc lại nằm sâu dưới đáy những gánh cỏ tươi vừa mới cắt.

Có một lần, khi chị đang gánh cỏ qua trạm gác Chi khu Gò Dầu, bọn lính ngụy bất ngờ chặn lại. Chúng dùng giáo sắt xăm xăm, thọc mạnh vào gánh cỏ để tìm dấu vết giấu giếm. Tim đập liên hồi nhưng gương mặt chị vẫn bình thản đến lạ lùng. Chị vừa đặt gánh xuống vừa cười nói tự nhiên, kể chuyện làng xóm, chuyện chợ búa bằng giọng rổn rảng của con gái Nam Bộ. Sự điềm tĩnh ấy đã đánh lừa được những đôi mắt cáo già. Khi chiếc giáo sắt chỉ cách xấp tài liệu mật vài milimet, bọn lính chán nản vẫy tay cho qua. Chị quẩy gánh đi tiếp, lòng thầm cảm ơn mảnh đất quê hương đã che chở cho mình.

3. "Người dẫn đường" trong đêm Mậu Thân

Không chỉ giao liên tin tức, chị Bảy Rửa còn là một "la bàn sống". Chị thuộc lòng từng hố bom, từng bụi rậm, thuộc cả nhịp bước chân của lính gác đêm.

Đêm Tết Mậu Thân 1968, trời tối như hũ nút, chị là người trực tiếp dẫn đoàn quân chủ lực tiến về đánh phá các mục tiêu quân sự tại thị xã Tây Ninh. Giữa những bãi mìn râu tôm dày đặc, chị lặng lẽ đi đầu, chỉ dùng đôi bàn tay và cảm giác nhạy bén để dọn đường cho đồng đội. Mỗi bước chân của chị là một lời thề bảo vệ an toàn cho cả đơn vị. Dưới sự dẫn dắt của "Cánh chim đầu đàn", đoàn quân đã áp sát mục tiêu đúng giờ G, thực hiện những cú đánh thần tốc khiến quân địch trở tay không kịp.

4. Khí tiết của đóa hoa Đất Thép

Trong suốt những năm kháng chiến, chị Bảy Rửa bị bắt và bị tra tấn nhiều lần. Kẻ thù dùng từ đòn roi đến những chiêu trò tâm lý hèn hạ, nhưng đáp lại chúng chỉ là ánh mắt rực lửa và sự im lặng đanh thép. Chị không khai một lời, không để lộ một cơ sở, giữ vững mạch máu thông tin liên lạc cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng.

Năm 1978, chị vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Anh hùng Võ Thị Rửa là hiện thân của vẻ đẹp phụ nữ Tây Ninh: dịu dàng trong đời thường nhưng kiên cường trong bão táp. Chị đã chứng minh rằng, dù quân thù có biến quê hương thành "vùng trắng" của sự hủy diệt, thì những cánh chim giao liên như chị vẫn sẽ tìm ra lối về, mang theo niềm tin và ánh sáng của ngày chiến thắng.

Câu chuyện về chị Bảy Rửa vẫn mãi là niềm tự hào của vùng đất Phước Thạnh, nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của sự hy sinh thầm lặng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn