Võ Thị Sáu (14)
“Mùa hoa lê-ki-ma nở, ở quê ta miền Đất Đỏ. Thôn xóm vẫn nhắc tên người anh hùng, đã chết cho mùa hoa lê-ki-ma nở. Đời sau vẫn còn nhắc nhở. Sông núi đất nước ơn người anh hùng đã chết cho đời sau.” Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc, biết bao con người ưu tú đã ngã xuống để dành lại độc lập, tự do cho Tổ quốc. Có những cái tên mãi mãi khắc ghi trong lòng hậu thế như những biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước. Và trong số đó, có một cô gái tuổi mười sáu, tay cầm lựu đạn, hiên
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN
_______Võ Thị Sáu________
1933-1952
“Mùa hoa lê-ki-ma nở, ở quê ta miền Đất Đỏ. Thôn xóm vẫn nhắc tên người anh hùng, đã chết cho mùa hoa lê-ki-ma nở. Đời sau vẫn còn nhắc nhở. Sông núi đất nước ơn người anh hùng đã chết cho đời sau.”
Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc, biết bao con người ưu tú đã ngã xuống để dành lại độc lập, tự do cho Tổ quốc. Có những cái tên mãi mãi khắc ghi trong lòng hậu thế như những biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước. Và trong số đó, có một cô gái tuổi mười sáu, tay cầm lựu đạn, hiên ngang giữa kẻ thù, rồi ra đi với nụ cười trên môi. Chị là Võ Thị Sáu (Huyền thoại vùng đất đỏ), một nữ du kích trẻ tuổi nhất kháng chiến chống thực dân Pháp ở Miền Nam Việt Nam.
Võ Thị Sáu tên thật là Nguyễn Thị Sáu, sinh năm 1933 tại xã Phú Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu, chị sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo, chị bỏ dở việc học để đi làm giúp ba mẹ kiếm sống. Tuổi thơ của chị gắn liền với những ngày tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuy còn rất trẻ, chị sớm ý thức được nổi đau mất nước, cảnh áp bức của thực dân Pháp và tay sai của đồng bào mình, từ đó trong lòng chị đã nhen nhóm ngọn lửa yêu nước và ý chí đấu tranh mãnh liệt, chị đã bí mật tiếp tế cho đội Giải phóng quân của tỉnh Bà Rịa. Khi mới 14 tuổi chị đã tham gia vào các hoat động kháng chiến chống thực dân Pháp tại địa phương cùng các anh trong gia đình, chị thường xuyên thực hiện các nhiệm vụ quan trọng như: liên lạc, trinh sát và vận chuyển vũ khí. Mặc dù còn rất trẻ chị đã thể hiện sự thông minh và nhanh nhẹn luôn hoàn thành nhiệm vụ được giao bằng ý chí gan dạ, dũng cảm,kiên cường, không màng đến cái chết và tinh thần yêu nước mãnh liệt được khắc sâu trong tim người con gái vùng Đất Đỏ.
Năm 1947, chị chính thức trở thành đội viên Công an xung phong Đất Đỏ, từ đó chị tham gia nhiều trận tập kích bằng lựu đạn ám sát các sĩ quan Pháp và Việt cộng tác với Pháp. Đặc biệt là trận tập kích bằng lựu đạn tại lễ kỷ niệm QUốc khánh Pháp ngày 14 tháng 7 năm 1949 tại Đất Đỏ. Tháng 12 năm 1949, chị bị quân Pháp bắt được, tòa án binh của quân đội Pháp đã xét xử chị với tội danh làm chết một sĩ quan Pháp cùng với 23 người Việt cộng tác với Pháp, chị bị kết án tử hình khi đó chị chưa đủ 18 tuổi nên các quân Pháp đem chị đến nhà tù ở Côn Đảo và giam giữ chị cho đến tận giữa tháng 1 năm 1952, chị bị quân Pháp chuyển ra Côn Đảo để tử hình khi đủ 18
“Người con gái trẻ măng
Giặc đem ra bãi bắn
Đi giữa hai hàng lính
Vẫn ung dung mĩm cười”
Trong những lần bị giặc bắt, tra khảo, chị Sáu vẫn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng, chị không hề run sợ, không khai báo bất cứ điều gì mà còn thể hiện thái độ kiên trung, bất khuất. Khi nghe tuyên án tử hình, chị vẫn bình thản, không chút sợ hãi, chỉ tiếc nuối rằng mình chưa kịp tiêu diệt thêm nhiều kẻ thù xâm lược. Khi còn trong tù giam chị vẫn lạc quan, không lo sợ đến cái chết, chị thường hát cho các bạn tù nghe về những bài hát cách mạng như: Lên Đảng, Tiến quân ca,… .
Chị có những câu nói cuối cùng in sâu vào tim triệu người dân Vệt Nam như: “Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt của tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!”; “Tôi chỉ ân hận là chưa tiêu diệt hết bọn dân cướp nước và lũ tay sai bán nước”; “Tao chỉ biết đứng, không biết quỳ”, đặc biệt là câu nói “Đả đảo bọn thực dân Pháp, Việt Nam độc lập muôn năm, Hồ Chủ tịch muôn năm”. Những câu nói đó thể hiện tinh thần bất khuất, tình yêu quê hương mãnh liệt và sự hiên ngang, dũng cảm đối mặt với cái chết, chị trở thành biểu tượng anh hùng bất tử của dân tộc Việt Nam. Và rồi tiếng súng đã vang động khắp cả trời Côn Đảo, chị Sáu đã anh dũng hy sinh vào năm 1952 khi chưa đầy 20 tuổi.
Chị ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tinh thần và lòng dũng cảm của chị đã trở thành bất tử, dù đã hy sinh nhưng chị vẫn sống mãi trong tim của triệu người dân Việt Nam. Từ đó, để nhớ đến công ơn của chị, người dân lập ra ngôi mộ cho chị ở Côn Đảo và luôn được mọi người ở khắp mọi nơi đến thăm viếng, đặc biệt là ngày giỗ của chị (23/1) hàng năm trở thành một ngày hội lớn của người dân Côn Đảo. Bên cạnh đó, tượng thờ của chị được người dân khắc ra và đặt ở các nơi trang nghiêm để người dân luôn biết đến và ghi nhớ công ơn của chị. Chị ra đi mãi mãi nhưng những gì chị cống hiến cho Tổ quốc, cho đất nước vẫn còn lưu lại trong sử sách và trong trái tim hàng triệu con người Việt Nam.
Thế hệ trẻ cần nhiều hơn những tấm gương như chị để đất nước ngày càng phát triến và giàu đẹp hơn. Tấm gương chị Võ Thị Sáu mãi là biểu tượng của thế hệ trẻ về một lòng nồng nàn yêu nước. Qua quá trình chiến đấu chống quân thù của chị được lịch sử ghi lại, chị được biết đến là nữ chiến sĩ dũng cảm, gan dạ, không sợ bất cứ kẻ thù nào, lòng dũng cảm của chị khiến người đời sau phải nể phục và noi gương theo. Sự hy sinh của chị Sáu không chỉ là nổi thương tiếc mà còn là ngọn lửa thiêng liêng, khẳng định truyền thống “anh hùng, bất khuất, trung hậu” của người phụ nữ Việt nam trong cuộc đấutranh dành độc lập dân tộc.
Sự hy sinh anh dũng của chị khiến em vô cùng xúc động và khâm phục về một cô gái tuổi đôi mươi, độ tuổi lẽ ra được vui chơi và học tập nhưng chị lại dành cả thanh xuân của mình để tham gia cuộc kháng chiến chống Pháp mà chẳng màng lợi ích, luôn buất khuất trước những quân thù. Hình ảnh chị Sáu kiên cường, dũng cảm, gan dạ cùng tới tình yêu nước nồng nàn, khao khát dành lại độc lập, bình yên cho người dân và tinh thần lạc quan đầy trách nhiệm của chị. Từ đó, em học được từ tấm gương của chị Võ Thị Sáu về tính kiên cường, lạc quan trước những khó khăn trong cuộc sống và có tính trách nhiệm trong mỗi công việc được giao. Em tự hứa sẽ noi theo tấm gương sáng ngời ấy, trở thành người có ích cho xã hội và không ngừng phát huy bản thân để trở thành phiên bản tốt nhất có thể góp phần xây dựng đất nước thêm giàu mạnh.


