VÕ THỊ SÁU (2)
Giữa mảnh đất Côn Đảo linh thiêng, hình ảnh người con gái Đất Đỏ – Võ Thị Sáu hiên ngang đối mặt với họng súng quân thù đã trở thành một huyền thoại bất tử. Chị không chỉ là biểu tượng của lòng dũng cảm, tinh thần yêu nước quật cường mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về ý chí "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" của thế hệ trẻ Việt Nam trong những năm tháng kháng chiến chống Pháp đầy gian khổ.
“Lịch sử được viết bằng máu, nếu lãng quên phải dùng máu để viết lại.”. Trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa kháng chiến, có những đóa hoa không bao giờ tàn phai, mà cứ mãi rực rỡ, mãi cứ phi thường anh dũng qua bao tháng năm. Thông qua đó, phải nhắc đến chị Võ Thị Sáu – người con gái Đất Đỏ đã hóa thành biểu tượng bất tử của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất.
Chị sinh năm 1933 tại vùng quê Đất Đỏ, nay thuộc tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Lớn lên khi quê hương còn chìm trong ách đô hộ của thực dân Pháp, Võ Thị Sáu sớm giác ngộ cách mạng và tham gia hoạt động từ khi còn rất nhỏ. Chị làm liên lạc, tiếp tế cho lực lượng kháng chiến. Năm 1948, khi mới mười lăm tuổi, chị đã dũng cảm tham gia tấn công lính Pháp tại chợ Đất Đỏ. Sau sự kiện ấy, chị bị bắt và phải chịu những trận đòn tra tấn tàn bạo. Thế nhưng, người thiếu nữ ấy vẫn kiên quyết không khai báo, không lùi bước trước kẻ thù.
Hình ảnh gây xúc động nhất, cũng là biểu tượng bất khuất nhất, chính là giây phút chị ra pháp trường vào tháng 1 năm 1952. Khi giặc Pháp định bịt mắt, chị đã khảng khái từ chối với câu nói lưu danh: "Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng". Giữa làn đạn của kẻ thù, chị vẫn ung dung cài bông hoa lên mái tóc, hát vang bài Tiến quân ca và hô vang khẩu hiệu cách mạng. Sự hy sinh của chị khi mới 19 tuổi đã trở thành một bản anh hùng ca lay động hàng triệu trái tim.
Chị ra đi, bỏ lại sau lưng những mơ ước giản đơn của một thiếu nữ, bỏ lại những mùa xuân nồng cháy để đổi lấy mùa xuân vĩnh cửu cho dân tộc. Người anh hùng ấy đã mãi mãi ở lại với tuổi thanh xuân tươi đẹp nhất, không già đi theo năm tháng, mà hóa thân vào hình hài sông núi. Tên tuổi của chị không chỉ góp phần cổ vũ tinh thần đấu tranh quật cường của nhân dân ta trong những năm tháng kháng chiến, mà còn khẳng định mạnh mẽ vai trò, sức mạnh của tuổi trẻ Việt Nam.
Đối với em, câu chuyện về người anh hùng Võ Thị Sáu đã để lại nhiều xúc cảm trong em. Em ngưỡng mộ bởi người con gái ở tuổi mười chín, cái tuổi của những hoài bão, của những ước mơ, chị bỏ lại những nỗi niềm của bản thân để sẵn sàng chiến đấu vì đọc lập – tự do của đất nước. Qua đó, cho thấy chính những người trẻ ngày nay càng phải nỗ lực để xứng đáng với sự hi sinh đầy dũng cảm của một ngọn đuốc sáng được thắp nên từ mấy chục năm về trước.



