Võ Thị Sáu (22)
Sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng quê Bà Rịa – Vũng Tàu, chị Sáu lớn lên giữa khói lửa chiến tranh, sớm chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo, đồng bào bị áp bức, bóc lột. Chính những nỗi đau ấy đã hun đúc trong trái tim non trẻ của chị một lòng căm thù giặc sâu sắc và ý chí chiến đấu kiên cường. Khi mới mười bốn tuổi, độ tuổi mà nhiều bạn bè còn đang cắp sách đến trường, chị đã dấn thân vào con đường cách mạng, trở thành đội viên Công an xung phong, làm nhiệm vụ liên lạc, trinh sát và tha
Người Con Gái Đất Đỏ
Có những con người tuy đã rời xa cõi tạm, nhưng tên tuổi và tinh thần của họ vẫn sống mãi trong lòng dân tộc, như ngọn lửa không bao giờ tắt. Với tôi, chị Võ Thị Sáu người con gái đất Đỏ anh hùng chính là một huyền thoại như thế. Ở chị, tôi nhìn thấy sự kết tinh cao đẹp nhất của lòng yêu nước, của tinh thần quật cường và vẻ đẹp trong sáng, bất khuất của người phụ nữ Việt Nam.
Sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng quê Bà Rịa – Vũng Tàu, chị Sáu lớn lên giữa khói lửa chiến tranh, sớm chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo, đồng bào bị áp bức, bóc lột. Chính những nỗi đau ấy đã hun đúc trong trái tim non trẻ của chị một lòng căm thù giặc sâu sắc và ý chí chiến đấu kiên cường. Khi mới mười bốn tuổi, độ tuổi mà nhiều bạn bè còn đang cắp sách đến trường, chị đã dấn thân vào con đường cách mạng, trở thành đội viên Công an xung phong, làm nhiệm vụ liên lạc, trinh sát và tham gia diệt ác, trừ gian.
Trong những lần làm nhiệm vụ, chị luôn tỏ ra gan dạ, mưu trí và bình tĩnh đến phi thường. Hình ảnh cô bé nhỏ nhắn, tay cầm lựu đạn, băng qua vòng vây kẻ thù để bảo vệ cán bộ cách mạng khiến tôi không khỏi nghẹn ngào xúc động. Ở tuổi đời còn rất trẻ, chị đã đặt sự sống của Tổ quốc lên trên sinh mạng của chính mình. Điều gì đã giúp một cô gái mười lăm, mười sáu tuổi có thể vững vàng đến thế giữa lằn ranh sinh tử, nếu không phải là tình yêu nước cháy bỏng và niềm tin sắt son vào ngày độc lập?
Năm 1950, trong một trận đánh tại Đất Đỏ, chị bị giặc bắt. Chúng dùng đủ mọi thủ đoạn tra tấn dã man, từ đòn roi, xiềng xích đến dụ dỗ, mua chuộc, hòng khuất phục ý chí của người con gái nhỏ bé ấy. Nhưng trước mọi cực hình, chị vẫn hiên ngang, bất khuất, một mực giữ trọn khí tiết cách mạng. Không một lời khai, không một giọt nước mắt yếu mềm. Chị đứng đó, nhỏ bé mà vĩ đại, mong manh mà kiên cường, khiến kẻ thù phải khiếp sợ.
Ngày ra pháp trường tại Côn Đảo, chị Võ Thị Sáu mới tròn mười bảy tuổi độ tuổi đẹp nhất của đời người con gái. Thế nhưng, chị đã bước đi hiên ngang, đầu ngẩng cao, miệng cất vang bài ca cách mạng, không cho giặc bịt mắt. Giữa đất trời Côn Lôn lồng lộng gió, chị đã hóa thân thành biểu tượng bất tử của lòng yêu nước. Khoảnh khắc ấy, cái chết không còn là bi thương, mà trở thành ánh sáng chói lọi của lý tưởng, của niềm tin và sự hiến dâng trọn vẹn cho Tổ quốc.
Đứng trước cuộc đời và sự hy sinh cao cả ấy, tôi một người trẻ sống trong hòa bình không khỏi bùi ngùi, tự hỏi: Nếu ở tuổi mười bảy, chị Sáu có thể hiến dâng cả cuộc đời cho đất nước, thì chúng tôi những người may mắn được sống trong độc lập, tự do phải sống như thế nào cho xứng đáng? Chúng tôi không còn đối mặt với bom đạn, nhưng đang đối diện với những thử thách của thời đại mới: sự thờ ơ, lối sống thực dụng, cám dỗ vật chất và sự mai một lý tưởng.
Sống xứng đáng với chị Sáu, trước hết là phải biết trân trọng hòa bình, nỗ lực học tập, rèn luyện nhân cách, bồi dưỡng tri thức để góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh. Phải sống tử tế, nhân ái, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Phải giữ gìn truyền thống, hun đúc tinh thần yêu nước, để ngọn lửa mà chị đã thắp lên không bao giờ lụi tàn trong tim thế hệ trẻ.
Chị Võ Thị Sáu đã nằm lại giữa đất trời Côn Đảo, những hình ảnh người thiếu nữ hiên ngang bước ra pháp trường vẫn sống mãi trong ký ức dân tộc. Chị không chỉ là một anh hùng, mà còn là biểu tượng rực sáng của tuổi trẻ Việt Nam dám sống, dám hiến dâng và dám chết cho lý tưởng cao đẹp. Mỗi lần nghe giai điệu tha thiết của bài hát Biết ơn chị Võ Thị Sáu, lòng tôi lại dâng lên niềm xúc động sâu xa và lời tự nhủ: phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh thiêng liêng ấy.


