Cựu Thanh niên xung phong

Võ Thị Sáu

Câu chuyện: “Ngọn đèn trong đêm Trường Sơn”

Thái Nguyên08/04/2026Nguyễn Tùng Anh (Trường THCS Lương Phú - xã Kha Sơn - tỉnh Thái Nguyên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ấy, đất nước còn chìm trong bom đạn. Những ngôi làng ven biển miền Nam sống trong nỗi lo âu triền miên, nhưng trong chính hoàn cảnh ấy lại sáng lên những con người bình dị mà kiên cường. Trong số đó có cô bé mới mười mấy tuổi – Võ Thị Sáu.

Ngay từ nhỏ, Sáu đã chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo. Mỗi lần nhìn thấy dân làng bị bắt bớ, nhà cửa bị đốt phá, đôi mắt cô lại ánh lên ngọn lửa căm thù. Nhưng sự căm thù đó không khiến cô run sợ, mà làm trái tim cô thêm mạnh mẽ.

“Nếu mình không đứng lên, ai sẽ bảo vệ quê hương?” – sáu thầm nghĩ.

Một ngày, khi mới 14 tuổi, Sáu đã dũng cảm tham gia đội công an xung phong. Việc cô bé nhỏ nhắn, tóc cắt ngắn, mang trong người những trái lựu đạn làm ai cũng nể phục. Trong một trận phục kích, Sáu đã ném lựu đạn vào toán lính đang đàn áp dân làng. Dù chưa thành công trọn vẹn, hành động ấy đã khiến quân địch khiếp sợ và đặt lệnh truy bắt.

Không lâu sau, Sáu bị bắt. Bị tra tấn dã man, nhưng cô bé không hề khai báo, càng không khóc. Cô chỉ nói một câu:

“Tôi chỉ biết đánh giặc để cứu dân tôi.”

Ngày đưa ra pháp trường ở Côn Đảo, trời xanh đến lạ kỳ. Dù biết mình sắp hy sinh, Võ Thị Sáu vẫn mỉm cười, bước đi ung dung như một người chiến thắng. Người dân kể rằng, giây phút cuối cùng, cô vẫn hát… giọng trong vắt như gió biển.

Tiếng hát nhỏ bé ấy đã trở thành ngọn đèn soi đường cho bao thế hệ thanh niên sau này – những con người tiếp nối tinh thần dũng cảm, bất khuất của người con gái đất đỏ anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn