Võ Thị Sáu (3)
Võ Thị Sáu
TÊN CHỦ ĐỀ:CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
BÀI DỰ THI: BỨC THƯ GỬI THẾ HỆ TRẺ HÔM NAY
Họ và Tên: La Thị Thu Hiền
MSV:DTF25104325
Lớp: Song ngữ Trung- Anh 3
Khóa: K48
Bài làm
Bức thư gửi thế hệ trẻ hôm nay!
Các bạn thân mến,
Nếu được chọn một hình ảnh để nói về tuổi trẻ trong những năm tháng chiến tranh, tôi sẽ nghĩ ngay đến một cô gái với ánh mắt bình thản giữa pháp trường, mái tóc còn vương mùi gió biển và trái tim chưa từng run sợ. Đó là chị Võ Thị Sáu – người con gái Đất Đỏ đã hóa thành biểu tượng bất tử của lòng yêu nước Việt Nam.
Chị sinh năm 1933 tại Bà Rịa – Vũng Tàu. Khi nhiều người ở tuổi mười lăm còn mơ về những điều giản dị của tuổi học trò, chị đã tham gia hoạt động cách mạng. Ở cái tuổi mười sáu, mười bảy – độ tuổi mà chúng ta hôm nay còn bận rộn với giảng đường, bài kiểm tra và những dự định tương lai – chị đã dũng cảm ném lựu đạn vào quân địch, tiêu diệt kẻ thù, bảo vệ cơ sở cách mạng.
Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân – Võ Thị Sáu
(1933-1952)
Chị bị bắt, bị tra tấn, bị kết án tử hình. Nhưng trước mọi đòn roi và uy hiếp, chị không hề khuất phục. Người con gái ấy đã bước ra pháp trường ở Côn Đảo khi mới mười chín tuổi – bình thản, hiên ngang và tràn đầy niềm tin vào ngày mai của đất nước.
Người ta kể rằng chị không cho bịt mắt khi bị xử bắn. Có lẽ vì chị muốn nhìn thẳng vào kẻ thù, nhưng cũng có thể vì chị muốn nhìn thấy tương lai – tương lai mà thế hệ chúng ta hôm nay đang được sống trong đó: một đất nước hòa bình, độc lập, được học tập, được mơ ước và được lựa chọn con đường của mình.
Chị Sáu không sống lâu, nhưng tuổi trẻ của chị đã sống thay cho cả một thế hệ. Câu chuyện của chị không chỉ là lịch sử, mà còn là lời nhắc nhở âm thầm dành cho chúng ta: tuổi trẻ không đo bằng số năm tồn tại, mà đo bằng giá trị để lại cho đời.
Chúng ta hôm nay không còn nghe tiếng bom rơi, không phải đối diện với pháp trường. Nhưng chúng ta vẫn đối diện với những “cuộc chiến” khác – cuộc chiến chống lại sự thờ ơ, sự lười biếng và sự vô trách nhiệm với bản thân cũng như với đất nước. Nếu chị Sáu có thể dâng trọn tuổi xuân cho Tổ quốc, thì chúng ta có lý do gì để sống hời hợt hay thiếu mục tiêu?
Là sinh viên Trường Ngoại ngữ – Đại học Thái Nguyên, chúng ta được học tập trong môi trường hòa bình, được tiếp cận tri thức toàn cầu. Trách nhiệm của chúng ta hôm nay không phải cầm súng, mà là cầm bút; không phải bước ra chiến trường, mà là bước ra thế giới với bản lĩnh và trí tuệ Việt Nam.
Lưu giữ và tuyên truyền những câu chuyện lịch sử như câu chuyện của chị Võ Thị Sáu chính là cách để chúng ta nối dài “thời hoa lửa” bằng những hành động thiết thực hôm nay: học tập nghiêm túc, sống có lý tưởng, xây dựng đất nước giàu mạnh và gìn giữ hòa bình bằng chính trách nhiệm của tuổi trẻ.
Các bạn thân mến,
Chúng ta không còn sống giữa bom đạn. Nhưng điều đó không có nghĩa là trách nhiệm của người trẻ nhẹ đi. Nếu ngày xưa chị Sáu cầm lựu đạn để bảo vệ quê hương, thì hôm nay chúng ta cầm bút, cầm tri thức để xây dựng đất nước. “Thời hoa lửa” của chúng ta có thể không có khói bom, nhưng vẫn cần sự nỗ lực, ý chí và tinh thần cống hiến.
Có những “cuộc chiến” thầm lặng hơn mà chúng ta phải đối diện mỗi ngày: chiến thắng sự lười biếng, sự trì hoãn, sự thờ ơ với lịch sử và với chính tương lai của mình. Mỗi lần chúng ta học tập nghiêm túc hơn, sống trách nhiệm hơn, cư xử tử tế hơn – đó cũng là cách chúng ta đang tiếp nối tinh thần của thế hệ đi trước.
Cuối cùng, tôi xin được khép lại bức thư này bằng bốn câu thơ của nhà thơ Huy Cận trong bài “Đi trên mảnh đất này” – như một lời nhắc gửi đến chính chúng ta:
“Sống vững chãi bốn ngàn năm sừng sững
Lưng đeo gươm tay mềm mại bút hoa
Trong và thực sáng hai bờ suy tưởng
Sống hiên ngang mà nhân ái, chan hòa”.
Đọc những câu thơ ấy, mình thấy như có một lời nhắn gửi rất dịu dàng nhưng cũng rất mạnh mẽ. “Lưng đeo gươm” là hình ảnh của cha anh năm xưa nơi chiến trường. Còn “tay mềm mại bút hoa” hôm nay chính là chúng ta – những sinh viên đang học tập để trưởng thành, để đóng góp bằng tri thức và hành động của mình.
Chúng ta có thể chưa làm được điều gì quá lớn lao. Nhưng nếu mỗi người trẻ đều sống có lý tưởng, biết trân trọng lịch sử, nỗ lực học tập và xây dựng một xã hội nhân ái, hòa bình, thì đất nước này sẽ ngày càng vững chãi hơn – không chỉ bởi quá khứ hào hùng, mà còn bởi tương lai do chính chúng ta tạo dựng.
Và có lẽ, đó chính là cách đẹp nhất để tri ân những người đã ngã xuống – bằng một cuộc sống xứng đáng.



