Anh hùng Lực lượng vũ trang

VÕ THỊ SÁU

Đà Nẵng29/04/2026Võ Nguyễn Anh Tú (THPT Trần Quý Cáp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người Con Gái Đất Đỏ: Đóa Hoa Lê Ki Ma Bất Tử Trong chương trình lớp 12, chúng ta thường nói nhiều về lý tưởng sống và những khát vọng của tuổi trẻ. Nhưng khi lật lại những trang sử về chị Võ Thị Sáu, mình chợt nhận ra rằng "lý tưởng" đôi khi chẳng phải điều gì quá xa xôi, mà nó nằm ngay trong nhịp đập của một trái tim mười sáu tuổi yêu nước đến nồng nàn. Những năm tháng thanh xuân rực lửa Chị Sáu sinh ra trong một gia đình nghèo tại vùng Đất Đỏ, Bà Rịa. Ở cái tuổi mà lẽ ra chúng mình bây giờ đang lo lắng về nguyện vọng đại học hay những rung động đầu đời, thì chị Sáu đã sớm chọn cho mình một con đường đầy gai góc: Con đường cách mạng. Chị gia nhập đội Công an xung phong khi mới 14 tuổi. Hình ảnh người thiếu nữ nhỏ nhắn, bản lĩnh, mưu trí thực hiện những vụ đánh lựu đạn tiêu diệt bọn ác ôn tại quê nhà đã trở thành một huyền thoại. Chị không sợ hãi, bởi trong mắt chị lúc bấy giờ, bóng tối của quân thù không đáng sợ bằng nỗi đau mất nước. Bản lĩnh trước họng súng kẻ thù Năm 1950, chị bị giặc bắt. Dù chịu đủ mọi cực hình tra tấn dã man trong các nhà tù từ Chí Hòa đến Côn Đảo, thực dân Pháp vẫn không thể khuất phục được ý chí của người con gái ấy. Có một chi tiết mà mỗi khi đọc lại, mình luôn thấy nghẹn ngào: Khi đứng trước tòa án binh, chị Sáu đã dõng dạc tuyên bố: "Yêu nước, chống bọn thực dân xâm lược không phải là tội!" Lúc bị đưa ra pháp trường tại Hàng Dương (Côn Đảo) vào rạng sáng ngày 23/01/1952, chị Sáu vẫn giữ một thái độ ung dung đến lạ kỳ. Chị từ chối bịt mắt, vì chị muốn nhìn thẳng vào họng súng kẻ thù, và quan trọng hơn, chị muốn nhìn thấy mảnh đất quê hương lần cuối. Đóa hoa không bao giờ tàn Trong những giây phút cuối cùng, giữa không gian tĩnh lặng của nghĩa trang Hàng Dương, tiếng hát của chị vang lên. Chị hát bài Tiến quân ca, tiếng hát trong trẻo nhưng đầy uy lực, át cả tiếng xiềng xích và tiếng súng của kẻ thù. Chị ngã xuống khi tuổi đời mới mười chín – cái tuổi đẹp nhất của đời người. Người dân Côn Đảo kể rằng, sau khi chị hy sinh, mộ của chị luôn được chăm sóc bởi những bàn tay vô danh. Có những giai thoại mang tính tâm linh về sự linh thiêng của chị, nhưng trên hết, đó là sự tôn thờ và lòng biết ơn vô hạn của nhân dân dành cho một người anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn