Võ Thị Sáu
Võ Thị Sáu và đóa hoa lê-ma-gơ bất tử của vùng đất Đỏ

Trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp oanh liệt của dân tộc, mỗi tấc đất quê hương đều thấm đượm biết bao máu và hoa của một thời kỳ hoa lửa anh hùng. Đó là giai đoạn mà lý tưởng cách mạng bùng cháy rực rỡ nhất, nơi con người sẵn sàng dâng hiến cả tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do. Viết về thời hoa lửa ấy, lịch sử không thể không khắc ghi tên tuổi của người con gái kiên trung vùng Đất Đỏ – Nữ anh hùng liệt sĩ Võ Thị Sáu. Chị ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng lòng dũng cảm, khí phách hiên ngang trước họng súng quân thù của chị đã trở thành một biểu tượng bất tử, một bài ca thanh xuân vang vọng mãi trong lòng các thế hệ người dân Việt Nam.
Nhìn lại cuộc đời của chị Võ Thị Sáu, chúng ta không khỏi khâm phục ý chí tự lập tự cường của một người thiếu nữ Nam Bộ. Sinh ra năm 1933 tại xã Phước Long Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu, chị lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, chứng kiến sự tàn bạo của thực dân Pháp đối với đồng bào mình. Chính ngọn lửa yêu nước nồng nàn đã thôi thúc chị tham gia cách mạng từ khi mới mười bốn tuổi, trở thành chiến sĩ trinh sát đội Công an xung phong Đất Đỏ. Ở độ tuổi mà nhiều bạn bè còn đang vô tư cắp sách đến trường, chị Sáu đã dũng cảm nhận những nhiệm vụ nguy hiểm, từ liên lạc, tiếp tế đến tổ chức các trận đánh úp, tiêu diệt nhiều tên ác ôn khét tiếng ngay giữa sào huyệt của kẻ thù.
Hành trình giữ vững khí tiết cách mạng của chị Võ Thị Sáu là một trong những câu chuyện thời hoa lửa thiêng liêng nhất, truyền cảm hứng mạnh mẽ trên các trang thông tin lịch sử. Năm 1950, trong một lần làm nhiệm vụ, chị không may sa vào tay giặc. Suốt gần ba năm bị giam cầm qua các nhà lao từ khám Chí Hòa ra đến Côn Đảo, thực dân Pháp đã dùng mọi cực hình tra tấn dã man cùng những lời dụ dỗ mua chuộc, hòng bẻ gãy ý chí của người con gái nhỏ nhắn. Thế nhưng, kẻ thù đã phải cúi đầu bất lực trước tinh thần thép của chị. Đáp lại những đòn roi và bản án tử hình phi lý, chị Sáu vẫn kiên cường giữ vững bí mật của tổ chức, biến nhà tù của giặc thành trường học cách mạng, liên tục dẫn đầu các phong trào đấu tranh tuyệt thực của tù chính trị.
Trận hoa lửa cuối cùng và cũng là khoảnh khắc lẫm liệt nhất của chị Võ Thị Sáu diễn ra tại bãi bắn Hàng Dương, Côn Đảo vào rạng sáng ngày hai mươi ba tháng một năm 1952. Khi đối mặt với họng súng của đội viên hành quyết, người thiếu nữ mười chín tuổi ấy đã dứt khoát từ chối tấm băng đen bịt mắt, muốn được nhìn ngắm mảnh đất quê hương thân yêu đến giây phút cuối cùng. Chị cất cao tiếng hát bài "Tiến quân ca", giọng hát trong trẻo của chị át đi tiếng sóng biển Côn Đảo và làm run rẩy những bàn tay đang bóp cò của kẻ thù. Trước khi ngã xuống, chị còn hô vang những lời đanh thép: "Đả đảo thực dân Pháp!", "Việt Nam độc lập muôn năm!". Chị ngã xuống, nhưng tinh thần của chị đã hóa thân vào dòng máu anh hùng của giang sơn, biến thành đóa hoa lê-ma-gơ nở muộn nhưng bất tử, tỏa hương thơm ngát cho muôn đời sau.
Tham gia cuộc thi Câu chuyện thời hoa lửa, người viết muốn mượn câu chuyện về chị Võ Thị Sáu như một lời tri ân sâu sắc gửi tới thế hệ cha anh đã hiến dâng xương máu cho nền độc lập ngày hôm nay. Đối với thế hệ trẻ và các bạn đội viên mang tên chi đội Võ Thị Sáu, hình ảnh người nữ anh hùng kiên trung ấy luôn là ngọn đuốc soi đường cho lý tưởng sống. Chúng tôi nguyện noi gương chị, không ngừng nỗ lực học tập, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm và luôn mang trong mình khát vọng cống hiến để dựng xây đất nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp, văn minh, xứng đáng với sự hy sinh vô bờ bến của các bậc tiền nhân.



