Võ Thị Sáu _ Ngọc lửa không tắt
Võ Thị Sáu _ Ngọc lửa không tắt

NGƯỜI CON GÁI BƯỚC RA PHÁP TRƯỜNG VỚI NỤ CƯỜI - NGỌN LỬA KHÔNG TẮT
Có những cái tên không chỉ được gọi… mà còn được thì thầm bằng cả trái tim. Và trong những cái tên ấy, có chị – Võ Thị Sáu… một đóa hoa nở giữa khói lửa chiến tranh, đẹp đến nhói lòng. Chị sinh ra ở vùng đất Đất Đỏ – nơi nắng gió khắc nghiệt nhưng cũng hun đúc nên những con người kiên cường. Tuổi thơ của chị không có những giấc mơ êm đềm như bao cô gái khác. Thay vào đó… là tiếng súng, là cảnh quê hương bị giày xéo, là nỗi đau của dân làng bị áp bức. Có lẽ chính những điều ấy đã khiến một cô gái nhỏ bé… sớm lớn lên trong lòng một ý chí phi thường.
Người ta kể rằng, khi còn rất trẻ, chị đã tham gia cách mạng. Những bước chân nhỏ bé của chị len lỏi qua từng con đường, mang theo thư từ, vũ khí… và cả niềm tin. Nhưng rồi, chị không chỉ dừng lại ở đó.Một ngày, giữa chợ Đất Đỏ đông người, khi kẻ thù đang ngang nhiên đàn áp nhân dân… chị đã ném quả lựu đạn về phía chúng.Một hành động… khiến thời gian như ngừng lại. Một cô gái… dám đối diện với cả bộ máy tàn bạo. Nhưng rồi, chị bị bắt. Những ngày sau đó là chuỗi tra tấn tàn nhẫn. Đòn roi. Gông cùm. Máu và nước mắt. Thế nhưng… họ không thể khuất phục được chị. Không một lời khai. Không một lần cúi đầu. Ngược lại… trong chốn ngục tù lạnh lẽo, chị vẫn hát. Những bài hát về quê hương… về tự do… vang lên như ánh sáng len lỏi qua bóng tối. Người ta không hiểu nổi… vì sao một cô gái trẻ lại có thể mạnh mẽ đến vậy.Cho đến sáng hôm ấy…Một buổi sáng ở Côn Đảo. Trời còn chưa kịp sáng. Sương còn giăng kín lối. Chị được đưa ra pháp trường. Không ai thấy sự sợ hãi. Chỉ thấy… một dáng người nhỏ bé bước đi bình thản. Chỉ thấy… trên môi chị vẫn là một nụ cười. Người ta nói rằng, chị xin không bị bịt mắt.MBởi chị muốn nhìn thấy Tổ quốc… lần cuối. Muốn nhìn thấy bầu trời… nơi tự do vẫn đang chờ phía trước. Và rồi, trước họng súng quân thù, chị cất cao tiếng nói:
“Đả đảo thực dân! Việt Nam muôn năm!”
Tiếng hô ấy… xé tan màn sương. Tiếng súng vang lên… chấm dứt một cuộc đời. Nhưng cũng chính giây phút ấy… Một huyền thoại được sinh ra. Chị đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ…Nhưng chị không mất đi. Chị sống… trong từng trang sử. Chị sống… trong trái tim của mỗi người Việt Nam. Và mỗi lần nhắc đến cái tên Võ Thị Sáu… Ta không chỉ nhớ về một người anh hùng. Ta nhớ về… một nụ cười giữa pháp trường. Một nụ cười… đẹp hơn mọi khúc khải hoàn.



